Suy tư: Nghệ thuật nhận lãnh

NHẬN CŨNG LÀ MỘT NGHỆ THUẬT

butchivuive

Cho đi là một nghệ thuật, vì cách cho không tế nhị sẽ có thể làm tổn thương người nhận. Vậy nên, cho là một nghệ thuật thì người cho cũng là một nghệ sĩ.

Tuy nhiên, trong cuộc sống thường nhấn mạnh đến cho đi thay vì nhận lãnh. Vì cho đi có vẻ khó hơn là nhận, cho đi cũng có nghĩa là hy sinh cái mình đang có cho người khác. Cho đi cũng có nghĩa là mở lòng ra thay vì ích kỉ giữ cho riêng mình.

Cho đi còn quan trọng hơn vì không chỉ cho đi về vật chất, cho đi còn có thể là cho thời gian để lắng nghe, cho niềm hy vọng trong cơn quẫn bách, cho sự cổ võ, động viên, khích lệ khi muốn chùn chân, cho những lời khuyên chân thành, cho đi sự trợ giúp về tinh thần, và trên hết là cho đi chính bản thân mình. Cách nào đó, xuất phát từ tâm thiện, cho đi là bao dung, là quảng đại, là từ bi, là yêu thương.

Nhưng do vì đề cao sự cho đi, nên việc nhận lãnh trở nên một hành động có vẻ tầm thường hay ở vị thế của kẻ bề dưới hay kẻ thiếu thốn. Nhìn dưới một góc độ khác thì nhận lãnh cũng quan trọng như cho đi vậy.

Trước hết, nhận là tỏ ra cho người cho thấy là họ có cái gì đó có thể cho. Khi chúng ta nói:

Cảm ơn tấm lòng tốt của bạn, vì sự giúp đỡ trong lúc tôi khốn khó;

Cảm ơn, bạn đã cho tôi hy vọng;

Cảm ơn, bạn đã cho tôi một lý do để tiếp tục sống;

Cảm ơn, ba mẹ đã để cho con biến giấc mơ của con thành hiện thực;

v.v…

Như vậy, khi nhận từ người khác, cách nào đó ta giúp họ thấy được món quà đặc biệt và quý giá mà họ có thể đem cho. Đôi khi, chỉ trong cái nhìn của người nhận mà những người cho mới khám ra những món quà hay những thứ mà họ có thể cho đi, dù đó chỉ là một nụ cười.

Nhận để khiêm tốn đón vào mình những thứ mình còn thiếu hay người khác nghĩ mình thiếu.

Nhận để học lấy tấm lòng biết ơn người, biết ơn đời vì không ai là một hòn đảo, khi sống với nhau chúng ta cần nương tựa vào nhau.

Nhận cũng là cách để cho thấy sự bình đẳng giữa mối quan hệ, không phải vì mình quá giàu nên mình không cần nhận gì, nhưng mình nhận vì tấm lòng của người bạn đã dám cho, đã chân thành đưa tới.

Nhận để khơi lên những điều tốt lành nơi tâm hồn người cho, để họ cũng cảm thấy họ đang làm điều có ích tốt đẹp cho cuộc đời.

Nhận để rồi cũng sẽ cho đi, lan tỏa yêu thương, chia sẻ khốn khó cũng như hạnh phúc với người.

Nhận là một nghệ thuật và người nhận cũng là một nghệ sĩ.

Chúc cả nhà một tối an lành!

Suy tư: SỨC MẠNH VÀ TÁC HẠI CỦA LỜI NÓI

LỜI TỬ TẾ KHÁC NÀO MẬT ONG…

butchivuive

Lời nói không là dao, mà cắt lòng đau nhói.

Lời nói không là khói, mà khóe mắt cay cay.

Lời nói không là mây, mà đưa ta xa mãi.

Sao không ngồi nghĩ lại, nói với nhau nhẹ nhàng“.

Văn hóa phương Đông có câu: “Nhất ngôn triết tận bình sinh phúc.

Nghĩa là: Một câu nói có thể làm hao tổn phúc đức của một đời người. Trong hành trình cuộc đời, có thể không phải ngày ngào mình cũng làm một việc thiện hay một điều ác. Nhưng việc nói lời đau nhói, chua chát, cay đắng, gây tổn thương, thiếu đạo đức, khó nghe, không đứng đắn thì có thể ta làm hằng ngày và thậm chí là nhiều lần trong ngày.

Ta vẫn biết rằng: Lòng đầy miệng mới nói ra. Vì vậy, lời nói xuất phát tự tâm, tự lòng của mình. Nếu cứ hay nói những lời không thiện ý, gieo thị phi, nguyền rủa đời, nguyền rủa người thì chính là hao tổn đến nguyên khí của chính bản thân và làm tổn thương biết bao nhiêu người trong hành trình làm người của mình trên chốn dương gian.

Ngôn ngữ nói chung và đặc biệt là ngôn ngữ con người, chúng là món quà của Thượng Đế cho muôn loài để có thể giao tiếp và hiểu nhau trong cuộc sống. Với loài người, thì nó lại lên một tầm cao mới, ngôn ngữ có thể bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ, tư tưởng của người nói cho người nghe để xây dựng tình cảm yêu thương và cuộc sống văn minh loài người. Ấy vậy, tiếc thay, ngôn ngữ đó cũng có thể bị lạm dụng hay sử dụng thiếu suy nghĩ và tùy tiện gây ra những tổn thương không đáng có trong giao tiếp hằng ngày.

Ví dụ: Không có mắt à!!! Thay vì nói vậy, hãy thử: Em nên cẩn thận kẻo ngã và để ý hơn lần sau nhé!
Cô không biết gì thì đừng có nói! Thay vì nói vậy, hãy thử: Cuộc sống vốn không đơn giản như những gì mình thấy em à. Để anh giải thích cho em dưới một góc nhìn khác nhé!

Văn hóa phương Tây dường như nắm bắt được yếu tố này nên những lời nói trong cuộc sống thường lịch sự và ngay cả khi họ không hài lòng hay nóng giận họ vẫn diễn đạt một cách ít gây xung đột hay tổn thương đối phương và nhất là không dùng bến bạo lực ngôn ngữ hay thể lý.

Một lời tử tế có thể làm thay đổi cả ngày sống của một ai đó!

Sẽ đến một ngày, sau những va vấp của cuộc sống, sau những đổ vỡ không đáng có, sau những chia ly vĩnh biệt, ta nhận ra sao ta không dùng thời gian quý báu bên nhau để cư xử tử tế với nhau, để yêu thương nhau khi còn có thể, và có thể dùng lời nói như mật ong: Làm dịu ngọt tâm hồn và chữa lành những tổn thương thể lý (Châm ngôn 16:24).

Có một câu trong một cuốn sách nói thế này:

Một ngày hãy nói lời tử tế 3 lần,

Một ngày hãy khen 3 người,

Một ngày hãy tạ ơn 3 điều,

Một ngày hãy thinh lặng 3 phút,

Một ngày hãy hít thở sâu 3 lần

v.v…

Chúc bạn một ngày mới đem năng lượng tích cực và lời nói tử tế tốt lành vào cuộc đời mình và thế giới này.

Suy tư: LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

CỬ HÀNH TÌNH YÊU THƯƠNG, LÒNG XÓT THƯƠNG

butchivuive

Tiếng Hebrew là ngôn ngữ gốc của Kinh Thánh. Trong ngôn ngữ này, lòng xót thương cũng có nghĩa là DẠ MẸ.

Thạt tuyệt vời khi, nhìn vào hình ảnh dạ mẹ với lòng xót thương. Dạ Mẹ là nơi an toàn nhất, êm ấm nhất, đầy đủ nhất cho đứa trẻ mong manh và yếu đuối lớn lên trong vòng 9 tháng. Hằng ngày trong vòng 9 tháng đó, người Mẹ và bào thai hay thai nhi gắn liền làm 1 chung một hơi thở, chung một nguồn sống, chung một dòng máu, chung một thịt xương. Người Mẹ hằng ngày quan tâm vỗ về và để ý tới bất kỳ chuyển động nhỏ nhất của con.

Chính vì sự liên kết mật thiết đó mà Người Mẹ dường như chẳng bao giờ để con mình rời khỏi dạ mẹ, lòng mẹ. Trong bộ phim Thương ngày nắng về, diễn viên đóng vai Bà Nga đã nghẹn ngào nói lên tâm sự của những người Mẹ: “Có đứa nào mà Mẹ không phải lo, lo từ lúc trong bụng, đẻ ra, lo cho lành lặn, khỏe mạnh, lo nó lớn lên thành người, lo dựng vợ gả chồng, lo công việc làm. Làm mẹ bao giờ chết mới hết lo con ạ.”

Tình yêu của Người Mẹ diễn tả một tấm lòng bao la rộng lớn mà có thể gọi là Lòng xót thương. Lòng xót thương có thể hiểu là tình yêu thương vô bờ bến cho đối tượng mà dường như không làm gì để nhận tình yêu đó. Một tình yêu vô vị lợi, một tình yêu không tính toán, một tình yêu không điều kiện, một tình yêu bao dung và thứ tha.

Nếu những người Mẹ mà còn có lòng với con cái như vậy, thì huống gì Thiên Chúa Đấng đã dựng nên và yêu thương con người. Hy sinh, chịu chết để cứu con người.

Ngày hôm nay, là ngày để dừng lại, để chiêm ngắm và để cử hành lòng xót thương của Chúa nơi cuộc đời mình, nơi gia đình mình và toàn thế giới. Để rồi mình cũng bắt chước Ngài và bắt đầu yêu thương và xót thương nơi chính cuộc đời mình, nơi gia đình mình.

Chúc cả nhà mừng lễ vui vẻ và sốt sắng trong tình yêu Chúa.

Suy tư: Mâu Thuẫn

CHỮA LÀNH MÂU THUẪN

butchivuive

Trong cuộc sống ta hay dùng từ Mâu thuẫn. Vậy thực sự mâu thuẫn là gì? Tại sao nó lại được đưa ra làm cái để so sánh cho những gì là phi lý ngược nhau hay tình trạng xung đột, chống chọi nhau, không hòa thuận với nhau.

Chuyện kể rằng: Ở nước Sở có thứ binh khí là Mâu: thứ binh khí có cán, mũi nhọn. Còn Thuẫn: cái khiên, cái mộc. Có người bán cái mâu và cái thuẫn. Y khoe rằng: Cái mâu của tôi rất nhọn, bất cứ vật gì cũng có thể đâm thủng được cả, đến khi quảng cáo cho cái thuẫn thì y nói: cái thuẫn của tôi có thể ngăn cản được mọi thứ binh khí. Có người hỏi: Nay nếu dùng cái mâu của anh để mà đâm cái thuẫn của anh thì sao? Người kia không thể trả lời được. Về sau những điều trái ngược nhau thì gọi là mâu thuẫn.

Chúng ta có hay mâu thuẫn không? Thực tế cho thấy câu trả lời có nhiều hơn không.

Chúng ta ở chính trong ngôi nhà của mình nhưng đôi lúc lại thấy như mình không ở trong nhà, trong mái ấm của mình vậy.

Chúng ta bận rộn làm việc nhưng lại thấy chán chường

Giữa chốn đông người náo nhiệt mà lại thấy như cô đơn lạc lõng biết bao.

Theo một tôn giáo để thấy thư thái bình an nhưng lòng lại chất chứa nghi ngờ, hoang mang, v.v…

Những mâu thuẫn đó có thể làm cho chúng ta thấy thật khó chịu, làm mất tinh thần và đôi lúc làm chúng ta tức giận với chính mình và những người xung quanh.

Sâu xa của tâm trạng đó là vì những mâu thuẫn đó làm cho chúng ta không thực sự cảm nhận rằng mình đang SỐNG THỰC, sự tồn tại của mình bị khuyết, bị thiếu đi sự trọn vẹn của nó. Mình không thực sự cảm giác mình là mình, hay thuộc về nơi mình phải thuộc về, hay sống với những con người thực sự hiểu và yêu mình. Mỗi cánh cửa lúc đó được mở ra là chúng ta thấy thêm biết bao nhiêu cánh cửa đã đóng chặt.
Chênh vênh và chênh vênh…

THỬ MỘT LĂNG KÍNH KHÁC NHÌN VÀO MÂU THUẪN

Thành ngữ phương Tây có một câu: Think outside of the Box.

Đôi lúc mình cứ ngồi lì trong cái hộp của quan điểm, thành kiến hay truyền thống hay văn hóa của mình. Nó dường như định hướng suy nghĩ của mình trở nên một chiều, và đâm vào ngõ cụt, không lối thoát. Đã đến lúc phải ra ngoài cái hộp đó hay đến lúc phải mang một lăng kính màu hồng hay xanh hay vàng thay cho lăng kính đen xì xì mà mình vẫn hay mang.

Những mâu thuẫn không phải tự nhiên mà đến. Nó chính là tiếng lòng thâm sâu của mình. Nó chính là khao khát vẫn ẩn khuất sau những bức màn dày đặc của trách nhiệm, bổn phận, nguyên tắc, luật lệ, truyền thống văn hóa, tôn giáo hay những chuẩn mực đạo đức. Những tiếng lòng dồn nén đó tự bản thân muốn được hiện thực hóa. Khi những người yêu nhau, họ giúp nhau hiện thực hóa những điều đó. Ước mơ của anh trở thành của em và ước mơ của em trở nên của anh. Thật hạnh phúc cho những nơi mà những khát vọng thâm sâu vẫn được sẻ chia và giúp đỡ nhau hiện thực hóa trong đời thực.

Có một bài hát có lời rằng: “Đời con nay vẫn là như giấc mơ chưa tròn…” Có những mâu thuẫn hay khát khao trong lòng mà chỉ có Thượng Đế mới lấp thỏa mãn hay lấp đầy nổi. Đó là khát khao hạnh phúc mãi mãi, đó là bình an nội tâm, đó là sự sống viên mãn không còn nỗi sợ hãi, đó là khát khao trở nên như một vị thần,… Với một cách tích cực, những mâu thuẫn trong lòng mình do đó được hiểu là một sự va chạm để giúp ta chuyển động về hướng của Thượng Đế hơn.

Suy tư: Đổ lỗi hay Tha Thứ

butchivuive

Stressed man, under pressure, sitting on floor cover face feel discomfort as a lot of hands pointing forefingers to him blaming as guilty. Human depression, social anxiety, victim of mental distress.

NHỮNG MỐI QUAN HỆ VÀ NỖI ĐAU

Cuộc sống là chuỗi những niềm vui và nỗi buồn. Nhưng có một thực tế khá phũ phàng ràng, càng những người mình yêu thương thì lại là những người gây cho mình những tổn thương sâu sắc nhất.

Những mỗi quan hệ giữa vợ-chồng, bố mẹ – con cái, hay anh chị em ruột thịt, thầy cô giáo- học trò, cha xứ – giáo dân, đó thường là nơi những nỗi đớn đau của chúng ta xảy ra.

Trong một số trường hợp, sự tổn thương còn ghê gớm tới mức ngay cả khi người gây tổn thương cho ta đã qua đời, chúng ta vẫn cần được giúp đỡ để hiểu được chuyện gì đã xảy ra trong mối quan hệ đó.

II. ĐỔ LỖI VÀ THA THỨ

Cái cám dỗ lớn nhất thường hay xảy ra là một số người vẫn tiếp tục đổ lỗi, lên án cho những người gần gũi nhất của họ về bản thân họ ngày hôm nay. “Vì anh mà cuộc đời tôi ra khốn nạn thế này!” “Vì mẹ đã ép con lấy anh ý, vì bố đã bắt con phải theo cái nghề quỷ quái và tội lỗi này”, “Anh đã hủy hoại cuộc đời tôi”, “vì cô mà cuộc đời tôi ra như thế này”

Nói một cách khác, “chính anh/cô/cha/mẹ làm nên con ngày hôm nay, và tôi ghét chính cái hình ảnh này.”

Thử thách lớn nhất là nhận ra rằng chính những nỗi đau, những sự tổn thương của ta đương nhiên có ảnh hưởng lên cuộc đời của chúng ta. Nhưng việc hiện tại chúng ta là ai thì đó lại là vấn đề của chính chúng ta nhiều hơn là việc đổ lỗi cho người khác về cách hành xử của họ.

Trong cuộc sống có không ít ví dụ về cùng một hoàn cảnh nhưng lại tạo nên 2 số phận khác nhau. Ví dự, hai cậu con trai sinh ra trong một gia đình có ông bố nghiệm rượu. Cả hai cùng lớn lên trong căn nhà đó, nhưng một người thì trở nên một kẻ nghiện rượu, một người thì trở nên một bác sĩ. Khi phỏng vấn hai cậu con trai. Tại sao cậu lại trở nên một người như vậy? Và thật bất ngờ cả 2 cùng trả lời như nhau: “Với một ông bố nghiện rượu như vậy, thì tôi phải trở thành con người như vậy thôi.”

Đổ lỗi thì dễ – Tha thứ mới khó

Gục ngã rồi nằm im thì dễ – Gục ngã rồi lồm cồm bò dậy mới khó.

Không thay đổi suy nghĩ thì dễ – Rộng mở để chấp nhận cái mới mới khó

Ghen ghét thì dễ – Yêu thương kẻ ghét mình mới khó

Ôm lấy nỗi đau, hận thù thì dễ – Buông bỏ để thanh thản, tha thứ để có bình an nội tâm mới khó.

Tiếng anh có dùng cách chơi chữ rằng: Bản chữ cái của cuộc sống ngắn lắm: Nó bắt đầu từ B (Birth-Sự sinh vào cuộc đời) và kết thúc bằng D (Death – Cái chết). Và ở giữa B và D là C (Choice – chọn lựa). Cuộc sống ta sẽ thế nào là do chọn lựa của mình, không ai sống thay mình được ngày nào, cũng không ai đau khổ hay hạnh phúc hộ mình được ngày này. Vì vậy chọn lựa của ta sẽ quyết định cuộc đời của mình. Bạn chọn vui hay chọn buồn, bạn chọn ghét hay chọn yêu, bạn chọn thù hận hay tha thứ, Bạn chọn rối ren hay thanh thản bình an?


Tất cả tùy thuộc vào chọn lựa của bạn.
Hy vọng bạn sẽ chọn mỉm cười và yêu thương mãi mãi,

butchivuive

Suy tư: CÓ và CẦN

CÁI TÔI ĐANG CÓ VÀ CÁI TÔI CẦN

I. Có và Cần

Chiều nay đang thơ thẩn làm bác nông dân thì có một tin nhắn của một người bạn chia sẻ về một câu châm ngôn mà chị rất thích. Câu châm ngôn đó thế này:

“When you have everything is when you need nothing.”

Tạm dịch là: Khi mà bạn có tất cả là lúc bạn không cần gì cả.

Thấy tư tưởng hấp dẫn mình mới kêu chị giải thích tại sao chị thích câu nói trên. Chị trả lời đại ý thế này: Hồi còn nhỏ, chị sinh ra trong một gia đình khá đầy đủ nên bản thân dường như không phải chịu thiếu thốn điều gì. Và khi thấy bạn bè khác có món gì đó, chị cũng muốn có được nó. Cho tới khi trưởng thành, và va vấp những biến cố trong cuộc đời. Rồi có một biến cố như kéo chị xuống một cái giếng thật sâu, và hy vọng chỉ còn le lói. Đối với chị lúc đó điều mong ước duy nhất chỉ còn là mong sao được BÌNH AN. Và khi đó bình an đôi lúc đơn giản là uống một tách trà, yên tĩnh và suy gẫm cuộc đời, ý thức được sự hiện diện của Chúa trong đời mình.

Với cuộc sống đời thường, việc CẦN những thứ căn bản cho sinh hoạt hằng ngày là đương nhiên. Nhưng khi bắt đầu mình có những nhu cầu vượt lên những thứ căn bản thì mình bắt đầu cảm thấy mình Thiếu Thốn.

Ví dụ: Mình phải có cái váy đó mình mới thấy mình có giá trị và hãnh diện. Mình PHẢI ăn đồ ăn ở nhà hàng sang chảnh đó thì mình mới cảm thấy hài lòng, v.v… Như vậy, có thể thấy là khi chúng ta không cảm thấy đủ thì chúng ta MUỐN nhiều thứ, đôi lúc không phải do ta thực sự muốn mà do người ta có thứ mà mình chưa có. Các cụ nói : Kém miếng khó chịu!

II. CÓ, CẦN và YÊU

Có một câu thành ngữ khác trong Tiếng Anh cũng khá giống câu trên nhưng có 1 điểm khác biệt.

“When you LOVE what you have, you have everything you need.”

Tạm dịch: Khi bạn YÊU những gì bạn có thì bạn có tất cả những gì bạn cần.

Đọc xong, bạn có suy nghĩ gì không?

Có thể thấy rõ ràng là chữ YÊU đã xuất hiện giữa cái CÓ à CẦN.

Khi bạn đặt TÌNH YÊU hay sự YÊU THÍCH vào những con người hay sự vật nào đó thì họ hay chúng trở nên ý nghĩa với bạn.

Bạn sẽ dễ dàng nâng niu và chăm sóc, khi gặp trục trặc bạn sẽ gắng sửa chữa với sự xót xa và ân cần.

Và đôi khi ai đó, con vật hay sự vật trở nên một góc của quả tim bạn với đầy ắp kỉ niệm mến thương và khi có những điều đó với bạn là ĐỦ rồi.

Tâm hồn bạn cảm thấy ĐỦ, cảm thấy YÊU THƯƠNG đong đầy, cảm thấy Ý NGHĨA đến tự bên trong con tim của mình. Lúc đó cũng là lúc bạn có TẤT CẢ. Tất cả ở đây không hiểu là tất cả những thứ vật chất xa hoa thời thượng, hay sự vơ vét tích trữ, hay sĩ diện với đời. TẤT CẢ ở đây có ý nghĩa là tất cả những điều đem lại cho bạn HẠNH PHÚC, AN TOÀN và VUI VẺ.

Chúc bạn có một tình yêu đong đầy, để rồi từ đó bạn thấy mình có đủ thứ mình cần và sống hạnh phúc vui vẻ nhé!

Suy tư: Nguy hiểm của Sự quen thuộc

ANH BỤT ƠI!!!

Gần chùa gọi bụt bằng anh! Một câu thành ngữ thâm thúy của các ông cha ta nói về sự nguy hiểm của sự thân thuộc, quen thuộc quá hóa ra mất đi sự tôn kính và lễ phép phải đạo. Không chỉ vậy, dân dã hơn ta còn bắt gặp câu: Yêu chó chó liếm mặt cũng mang một ý nghĩa tương tự để nói về cám dỗ của sự quen thuộc quá hóa ra quên mất đi khoảng cách cần có để tôn trọng và giữ cư xử phù hợp.

Tuy nhiên, trong bài viết hôm nay, butchivuive mời bạn đọc hướng tới một góc nhìn khác của sự quen thuộc và ảnh hưởng của nó tới mối quan hệ giữa người với người của chúng ta.

Thỉnh thoảng ta sẽ nhận ra là càng thân thuộc với nhau bao nhiêu thì ta dường như lại càng khó để nhận ra những điểm tốt đẹp của họ. Thường thường, chúng ta có khuynh hướng nhìn vào họ và chắc rằng: “Chúng ta biết TẤT CẢ về họ“. Và như một hệ quả, điều mà chúng ta thường thấy chỉ đơn giản là những lỗi lầm trong quá khứ và những khuyết điểm của họ đã in hằn trong trí óc của ta. Và rồi ta chỉ nhìn họ qua lăng kính của những lỗi lầm và khuyết điểm.

Một cách nói khác, khi quá quen thuộc hay thân thuộc sẽ dẫn tới một thành kiến hay định kiến về người đó. Với thời gian, một cách vô tình, ta đóng đinh người đó – có thể là ba mẹ mình, có thể là người bạn đời của mình, có thể là chị em ruột hay một người bạn thân quen hay ông/bà hàng xóm – với những tính cách không dễ chịu hay một thói xấu hay một tính tình tiêu cực như hà tiện, nóng nảy, giận hờn, chơi xấu, ngồi lê mách lẻo,v.v…

Rồi đúng theo luật hấp dẫn, ta như thỏi nam châm hút về mình những gì mà ta suy nghĩ. Tất cả những thành kiến định kiến đó biến thành sự thật. Và ta thấy rằng ôi sao cuộc đời mình toàn gặp những người giời ơi đất hỡi!

CÓ CHĂNG MỘT GIẢI PHÁP

Một cách đơn giản nhất có thể nói là: Tập nhìn vào những điểm tích cực của những người xung quanh, nhận ra những việc họ đang làm cho gia đình, cho tập thể và cho chính mình. Để rồi từ đó biết ơn về sự tồn tại, sự hiện diện của họ trong cuộc đời mình. Nói thì dễ nhưng làm thì khó hơn rất nhiều. Nhưng chỉ là khó thôi chứ không phải không thể. Rất đáng thử và cố gắng.

Cách tiếp đến là giảm bớt sự thân thuộc bằng xa cách! Khi tạo một khoảng cách địa lý một khoảng thời gian thích hợp, ta cho họ thời gian để NHỚ mình đồng thời ta cũng sẽ có ý thức tốt hơn về giá trị của đối phương trên cuộc đời mình và chính mình cũng cần được nghỉ ngơi khi vắng họ. Để rồi khi hội ngộ lại sẽ là những cảm nhận tươi mới về nhau. Chúng ta có thể thấy rất rõ điều này khi những đứa con xa nhà đi học. Về đến nhà thấy yêu bố mẹ thế và bố mẹ cũng thấy thằng cu con nhà mình đã trưởng thành hơn rất nhiều.

Với các cặp đôi, thì quá thân thuộc hay quen thuộc lại dẫn đến 1 từ: NHẠT! Tẻ nhạt về cảm xúc, tẻ nhạt về sự lặp đi lặp lại, tẻ nhạt về cách diễn tả tình yêu, tẻ nhạt về cả sự lãng mạn. Trong tình yêu, sự sáng tạo, mới mẻ và bất ngờ luôn là điều được mong đợi. Nếu ai đó thực sự yêu bạn, họ sẽ rất sáng tạo để vượt qua mối nguy hiểm của sự quen thuộc này. Nhưng cũng đừng chỉ mong chờ và không bắt đầu từ chính mình. Mọi sự sẽ tốt đẹp khi cả 2 cùng nỗ lực cố gắng.

Sau hết, có lẽ chúng ta cần chắp tay lại và cầu nguyện cho những điều mà chúng ta không thể thay đổi và học cách chấp nhận nó mỗi ngày, đồng thời biến đổi chính mình, làm mới chính mình, suy nghĩ rộng mở và bao dung hơn và cần có một niềm tin rằng: Hôm nay sẽ tốt hơn hôm qua và ngày mai sẽ tươi sáng hơn hôm nay.

Nguyện chúc bạn một con tim đong đầy yêu thương và an vui!

Suy tư: Know yourself

HÃY BIẾT CHÍNH MÌNH

butchivuive

Socrates được xem là ông tổ hay cha đẻ của Triết Học (Philosophy – Có nghĩa gốc triết tự là : YÊU MẾN SỰ KHÔN NGOAN) đã nói rằng: “KNOW YOURSELF” (Hãy biết chính mình). Triết gia Aristotle cũng nói thêm rằng: “Knowing yourself is the beginning of all wisdom.” (Biết chính mình là khởi điểm của mọi sự thông thái.)

Bên cạnh đó, trong thành ngữ Việt Nam cũng có câu: Biết mình biết người trăm trận trăm thắng.
Ai cũng hiểu rằng việc thực sự BIẾT mình là điều quan trọng, nhưng để biết mình thì sẽ có muôn vàn cách thức khác nhau…

Tôi là ai?

Với sự phát triển hiện đại của khoa học, con người như được phân mảng và đưa vào phân tích với từng lĩnh vực riêng rẽ. Ví dụ, bạn muốn biết hành vi và cách cư xử của mình, bạn được giới thiệu tới bác sĩ tâm lý. Bạn muốn thành công trong giao tiếp ứng xử bạn tới với những chuyên viên về PR hay giao tiếp xã hội. Hoặc bạn muốn xem xét đời sống tâm linh của mình bạn tìm tới những người chuyên môn về linh đạo, các soeurs hay các linh mục, v.v…

Nhưng thực sự mỗi con người là một chỉnh thể toàn diện với tất cả sự phong phú, phức tạp và cả thánh thiêng của mình. Đôi lúc việc phân tích con người như phân tích một chiếc máy, tháo ra thêm dầu mỡ rồi lắp lại lại là chạy ro ro. Thưa, có lẽ là điều đó không áp dụng một cách triệt để cho con người. Phải thừa nhận rằng, đôi khi trong cuộc sống, việc gặp đúng một bác sĩ tâm lý hay một chuyên viên về linh đạo thiêng liêng sẽ phần nào giúp ích và mang lại chút an tĩnh cho tâm hồn vào thời điểm lúc đó. Nhưng sẽ là một sai lầm khi chúng ta nghĩ rằng có thể hiểu toàn diện và giải thích toàn bộ ý nghĩa của một con người nếu chỉ dựa vào một phương pháp khoa học nào đó.

Do con người là một hữu thể rất đặc biệt và mang trong mình tính thánh thiêng của Thượng Đế, nên chỉ có Thượng Đế là cội nguồn của mọi sự và chính sự tồn tại của con người mới có khả năng giúp con người thực sự BIẾT MÌNH. Để đi vào tương quan với Thượng Đế, việc tốt nhất có thể làm là:

Cô tịnh cõi lòng,

Giữ tâm an tĩnh

và tập thưa chuyện cùng Thượng Đế.

Việc thực hành này không giải quyết mọi khúc mắc phức tạp trong cuộc sống của ta nhưng nó là bước khởi đầu cho việc ĐỤNG CHẠM được tới chốn thánh thiêng trong thâm sâu tâm hồn mình. Đó cũng chính là nơi Thượng Đế ngự trị. Và đó cũng là nơi không thể đưa ra phân tích một cách khoa học.

Đó là nơi của việc tôn thờ, tạ ơn và ca ngợi mà thôi…

Suy tư: DỊU DÀNG

DỊU DÀNG THẾ NÀO ĐÂY?

butchivuive suy tư và sưu tầm

Định nghĩa Hiền lành hay Dịu dàng là việc thể hiện sự tốt lành và bình tĩnh trong cách cư xử với người khác.

Dịu dàng hay hiền lành là bị bắt nạt ngay!

Hihi. Ai cũng thích mình trở nên dịu dàng mềm mỏng để cho cuộc sống nhẹ nhàng và thanh thoát hơn, nhưng khổ nỗi cuộc đời không như là mơ, và đời thường giết chết mộng mơ.

Nhưng nghĩ thêm ra thì dữ tợn sẽ được gì? Được cái mình muốn hay giành được vị trí hay ý mình thích. Vậy sẽ mất gì? Mất tình cảm, mất sự tôn trọng, mất niềm tin và mất đi cảm giác thân thương gần gũi. Toàn là những thứ không mua lại được bằng tiền!!!

Vì vậy, trở nên hiền lành, dịu dàng, dễ thương cũng nên như một bài học của cuộc đời. Có một số người tính của họ sinh ra đã hiền, nhưng nếu tính tình của mình nóng nảy, hay gay gắt, nghiêm trọng hóa thì đây quả là bài học gian nan. Vì giang sơn dễ đổi bản tính khó dời. Tuy nhiên, khó khăn nhưng không phải là không thể. Cùng cố gắng nào!

Không có điều gì mạnh mẽ hơn sự hiền lành ở trên thế giới này. – Han Suyin

Một sưu tầm từ một cuốn sách rất đáng suy gẫm sau đây:


“Không có gì mạnh mẽ hơn một người dám tiếp tục dịu dàng trong một thế giới không hề dịu dàng với họ.”
Em biết vì sao không?
Bởi nếu em tìm một định nghĩa về sự dịu dàng, Nhà triết học Aristotle sẽ nói cho em, rằng dịu dàng thật ra chính là “sự giận dữ được kiểm soát tốt”.
Và bởi vậy, dịu dàng không phải là tính cách, nó là một loại năng lực, một phẩm chất được tôi luyện theo thời gian.
Đáng ngưỡng mộ hơn, là khi em chọn sống dịu dàng như một lựa chọn.
Em chọn dịu dàng:
Khi ở giữa những bộn bề không vui, vẫn dành cho ai đó một nụ cười.
Khi nghiêm khắc, vẫn có thể ôn nhu.
Khi ở giữa một cuộc tranh luận nảy lửa, vẫn có thể nói bằng tone giọng mềm mỏng.
Khi đang lướt nhanh, vẫn có thể dừng lại khi ai đó cần sự giúp đỡ.
Khi biết người bạn em đang buồn, gom hết những ân cần cho họ một cái nắm tay.
Sâu trong dịu dàng, em sẽ tìm thấy lòng trắc ẩn, tìm thấy sự cẩn trọng khi tiếp cận đối phương, bởi không muốn tạo nên những thương tổn không bao giờ lành.
Mong em, dù thế gian chật chội, vẫn giữ được những dịu dàng trong trái tim mình.
Bởi vì
Không có gì đảm bảo mọi tan vỡ sẽ được hàn gắn, nhưng chắc chắn em sẽ được thấu hiểu và nhìn thấy hy vọng. Để rồi, ánh sáng lại có thể ngập tràn nơi những tổn thương vụn vỡ.

Và để, “dịu dàng chảy trong trái tim mình em nhé”

Trích: “Tôi vỡ tan để ánh sáng ngập tràn” – Merry Go Round

Hiền lành với chính mình nếu bạn muốn cư xử hiền lành với người khác – Lama Yeshe