Category Archives: TÌNH YÊU

Suy tư: LỄ THÁNH TÂM 2022

NGƯỜI GÌ MÀ ĐỂ TIM RA NGOÀI?

butchivuive

Đã bao giờ ta tự hỏi, tại sao bức hình Thánh Tâm được vẽ là trái tim được lộ ra ngoài, hay được cầm trên tay? Phải chăng là để cho dễ nhìn hay điều đó có thể mang một ý nghĩa khác?

Câu chuyện có thật về một vị quan của Nhật Bản đã nói lên những suy tư của mình khi chiêm ngắm bức hình Thánh Tâm phần nào trả lời cho câu hỏi trên.

Năm 1597, lệnh bắt đạo trên đất Nhật thật gắt gao. Chỉ trong một tuần lễ, mọi cơ sở Công Giáo đều bị triệt hạ, giáo sĩ bị bắt gần hết, giáo dân bị phân tán và khủng bố tàn tạ.

Tại vùng Odawara, Kamakura, người ta bắt được 2 linh mục trẻ tuổi là Simauchi và Uzawa cùng nhiều ảnh tượng giải về Tokyo. Quan đại thần Tsukamoto nhặt trong đống ảnh tượng một mẫu ảnh: người gì mà để trái tim ra ngoài !

Quan đại thần Tsukamoto là một nhà nho uyên bác có óc thực tế, thích tìm hiểu. Ông cầm mẫu ảnh trái tim coi qua rồi vứt vào sọt rác; nhưng đến tối, ông nhớ lại và nghĩ bức ảnh kỳ lạ kia hẳn có một ý nghĩa nào đó. Ông lượm lại bức ảnh để trên bàn và suy nghĩ. Trời đã về khuya mà quan vẫn ngồi bất động một mình với bức ảnh trước mặt. Mãi đến gần một giờ sáng, vị đại thần mới thở ra nhẹ nhàng khoan khoái, tay cầm bút lông ghi dưới bức ảnh mấy chữ : “đối ngoại hữu kỳ tâm – đối nội vô tâm giả”. Từ đó quan đại thần Tsukamoto đặt bức ảnh Trái Tim trên bàn làm việc một cách kính cẩn.

Một hôm, người bạn tên Osaki đến chơi, hỏi :

– Bạn lại thích ảnh tượng của bọn tà đạo rồi sao?

Quan đại thần Tsukamoto trả lời :

– Đứng về mặt chính trị của triều đình thì tôi không dám phản kháng. Nhưng về mặt văn hóa và nhân đạo thì tôi rất thích bức ảnh này. Phải chăng bức ảnh này đã nói lên chương trình và hành động cùng lối xử thế tổng quát của Kitô giáo. Để ông bạn coi: Đối với thiên hạ, tha nhân bên ngoài thì “Hữu Tâm”, còn với bản thân mình thì “Vô Tâm”. Cho nên họ mới vẽ trái tim để ra ngoài… Nghĩa là phải đem hết trái tim của mình mà phục vụ xã hội, giúp ích cho đời ; còn về phần mình thì hy sinh xả kỷ, đừng bao giờ lo riêng cho mình, phải diệt cái ngã vị kỷ. Đem hết trái tim ra giúp đời giúp người. Nội bức ảnh nầy tôi thấy đầy đủ hơn cả cái học Từ Bi của Phật, khoan dung hơn cái Nhân Thứ của Khổng, cao siêu hơn cái Vô Ngã của Lão, mạnh mẽ hơn cái học Dũng thuật của Thần Đạo Nhật bản vậy. Một tôn giáo dạy phụng sự nhân loại, yêu thương mọi người, còn bản thân mình thì không màng tới, không quan tâm đến tư lợi, thì quả là chính đạo.

Ông Osaki cảm phục sự diễn đạt của bạn. Không ngờ Đạo Công Giáo lại hàm chứa một triết lý nhân sinh cao siêu như vậy. Từ đó hai ông trở nên những người bạn chí thân và đã âm thầm nhận phép Rửa Tội, đồng thời vận động triều đình thả hai linh mục.

(Sưu tầm từ Internet)

Suy tư:

Xét theo quan niệm của Á Châu, Trái Tim hay còn được gọi là Thâm Tâm, nơi của thất tình lục dục. Cụ thể thất tình trong Phật giáo là trạng thái tâm lý liên quan đến tình cảm, cảm xúc. Bao gồm Hỷ – mừng, Nộ – giận, Ai – buồn, Lạc – vui, Ái – thương, Ố – ghét, Dục – muốn.

Trong Dục chia thành 2 khía cạnh khác nhau, đó là những ham muốn về thể xác với người khác hay sự ham muốn với một đối tượng bên ngoài ví dụ: sắc dục, oai nghi dục, ngôn ngữ âm thanh dục, tướng mạo dục, nhãn dục, thân dục, ý dục,…

Như vậy, trái tim không luôn luôn đi kèm với điều tốt hay thiện, mà lại có thể chất chứa những vùng u tối của tâm địa con người. Trong cuộc sống, con người có xu hướng giấu đi thâm tâm của mình không hé lộ cho người khác vì vẫn còn những mảng đen xấu xí: có thể đó là ích kỉ, nhỏ nhen, đố kị, oán hận, ghét ghen, tự ti, mặc cảm và cả tội lỗi.

Khi ai đó dám đưa trái tim của họ ra, chứng tỏ họ là con người chân thật, trong sáng, bao dung và đầy yêu thương cho đi. Họ không giữ lại cho riêng mình, họ vượt qua được cái tôi ích kỉ, nhỏ nhen.

Tiếp cận hình ảnh về trái tim Chúa dưới một góc độ rất gần, ta thấy Chúa như đã bước vào vùng bí ẩn nhất của con người: Thâm Tâm. Để từ đó, Ngài soi sáng những góc tối, góc khuất của trái tim con người bằng ngọn lửa của tình yêu và tha thứ. Vậy, Trái Tim của Chúa nên nguồn êm ái, nơi trú ẩn cho những trái tim đau khổ, khắc khoải, âu lo và cả tội lỗi.

Suy tư về ngày lễ Thánh Tâm Chúa, chúng ta cùng nhìn lại Thâm Tâm của mình, xin Chúa đến với tình yêu trào tràn từ Trái Tim Ngài uốn nắn trái tim của ta nên giống Ngài.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Xin uốn lòng chúng con nên giống Thánh Tâm Chúa.

THÂN XÁC – BIỂU HIỆN CỦA TÌNH YÊU

THÂN XÁC – TÌNH YÊU

Con người nhận thức được thế giới này qua thân xác.

Qua đôi mắt, ta thấy được thế giới muôn màu, ta thấy được cỏ cây, hoa lá, mặt trời, thiên nhiên và người khác.

Qua đôi tai ta nghe được những thanh âm của cuộc sống, lời ru của mẹ, giọng nói của cha, âm nhạc du dương và những lời yêu thương,…

Qua chiếc miệng xinh của mình ta trao gửi được thông điệp mà mình muốn nói tới người khác

Qua tay chân, làn da, ta cảm nhận được những đụng chạm ấm áp, những cái bắt tay siết chặt, những cái ôm trìu mến, và thậm chí là nên một xương một thịt với người mình yêu. Từ đó sinh ra hoa quả của tình yêu là một thân xác mới,…

Thật khó để nói rằng yêu một người, mà lại không có những tương quan và thể hiện tình yêu qua thân xác. Chúng ta cần nói lời yêu, chúng ta cần thấy người yêu, chúng ta cần nghe lời người yêu, chúng ta cần ôm trọn lấy người mình yêu.

Tình yêu cần có tương quan không chỉ ở mặt tinh thần mà cần phải cụ thể nơi chính thân xác của mình.

Hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô, trước khi về trời, Chúa Giê-su đã hứa với các môn đệ: Này đây, Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế (Mt 28:20). Lời hứa đó sẽ trở nên mông lung nếu Chúa chỉ nói vậy. Nhưng chúng ta thấy rằng, Chúa tiếp tục ở với con người qua THÂN XÁC, qua Mình và Máu Ngài trong Bí Tích Thánh Thể. Ngài yêu ta muốn trao trọn thân xác Ngài cho ta, muốn chung một xương một thịt với ta, muốn ta tham dự vào đời sống Thần Linh của ngài và Ngài cũng bước vào cuộc đời của ta.

Vì vậy, mầu nhiệm Thánh Thể không phải là một lý thuyết khô cứng, nhưng chính là lời mời gọi yêu thương, là tương quan với người mình yêu đến nỗi trao hiến thân xác cho nhau. Nhìn Bí Tích Thánh Thể như vậy, ta phần nào sẽ thấy tại sao gọi Bí Tích Thánh Thể là bí tích của Tình Yêu.

Lạy Chúa xin cho chúng con, được yêu Chúa hơn và bước vào tương quan thiết thân hơn mỗi lần chúng con tham dự Thánh Lễ và rước Ngài nên một xương một thịt với chúng con. Amen.

Chúa Thánh Thần là ai?

Xin cho đời con như cây sáo của Ngài

butchivuive

Hồi còn nhỏ, cô bé, cậu bé nào cũng mong tới ngày được lãnh nhận Bí tích Thêm sức, ngày lãnh nhận Ấn tín ơn Chúa Thánh Thần. Nhưng mấy ai hiểu được Chúa Thánh Thần là ai? Ngài hoạt động thế nào? Ngài có ý nghĩa gì cho cuộc đời mình?

Rồi khi lớn lên, cũng không nhiều linh mục có giảng hay đào sâu những khóa đặc biệt về Thánh Linh, dù trước mỗi giờ đạo đức thường có hát hay đọc kinh Chúa Thánh Thần, nhưng chỉ đến vậy. Dần dần Ngài cách nào đó trở nên vị Chúa bị lãng quên trong đời sống đức tin hằng ngày.

Nếu phải ngồi lục lại Giáo Lý thì sẽ thấy rất nhiều tước hiệu và biểu tượng về Chúa Thánh Thần. Ví dụ: Làn hơi, gió, lửa, nước, dầu, dấu ấn, bàn tay, ngón tay, chim bồ câu, Đấng Bảo Trợ, Đấng Thánh Hóa, Đấng Biến Đổi, Đấng ban Sự Sống, Thần Khí Sự Thật, Thần Khí Đức Chúa, Thần Khí Đức Kitô, v.v… Sẽ phải mất cả tuần đến cả tháng để xem lại hết những tước hiệu và biểu tượng trên có ý nghĩa là gì?

Tron ngày Lễ Chúa Thánh Thần 2022 năm nay, butchivuive chỉ xin nhìn vào một điểm nhỏ bé là: màu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi, hay mầu nhiệm về Chúa Thánh Thần có lẽ không phải để hiểu như cố tìm hiểu về một con người. Vì đối với một con người, chúng ta còn chưa thể hiểu hết nổi, huống chi là một Thiên Chúa. Đôi khi cái ta cố hiểu lại phần nào làm méo mó đi hình ảnh của Thiên Chúa. Vì vậy, có lẽ thay vì cố gắng hiểu để thỏa mãn cái trí của mình, thì hãy SỐNG bài học mà Ngài muốn dạy cho chúng ta, hãy thỏa mãn CON TIM của mình.

Trước hết, hãy cùng nhìn xem hình ảnh của những nhạc cụ như ống sáo, cây đàn. Nếu không có làn hơi thổi vào, nếu không có đôi tay người nghệ sĩ thì ống sáo và cây đàn đó không thể mang lại những giai điệu đẹp đẽ cho cuộc đời. Cuộc đời chúng ta cũng vậy, chúng ta không thực sự cất lên những bản tình ca của niềm vui, yêu thương và tha thứ, bao dung nếu ta không cộng tác với ơn Thánh Thần, để cho Thánh Thần biến đổi lòng mình, tâm hồn trở nên rỗng để cho những rung động của làn gió Thánh Linh động chạm vào những ngóc ngách để soi sáng và làm rung lên những cảm tình yêu thương.

Thứ đến, hãy chú ý xin hoa quả Thánh Thần. “Hoa quả của Thần Khí là : bác ái, hoan lạc, bình an, nhẫn nhục, nhân hậu, từ tâm, trung tín, hiền hoà, tiết độ” (Galat 5:22) Như vậy, chúng ta sống có vui vẻ không hay cau có phàn nàn nhiều? chúng ta sống có bình an không hay giận hờn ghen ghét? Chúng ta có hiền hòa yêu thương mọi người sống quanh mình không hay đố kị, thù oán?
Vậy đó, có những điều tưởng chừng như rất nhỏ như việc xin ơn Chúa Thánh Thần biến đổi chính bản thân mình nên hạnh phúc dễ mến hơn là việc sống phức tạp, gây gổ, tranh luận đúng sai, hơn thua phải không bạn?

Chúa nói anh em hãy nhận lấy Thánh Thần và làm chứng cho Thầy. Cách làm chứng có vẻ hiệu quả nhất trong đời đại hôm nay đó là một cách sống đầy Hoa Trái Thần Khí bạn nhỉ?

Chúc mừng lễ Chúa Thánh Thần hiện xuống.
Xin Chúa Thánh Thần đến canh tân tâm hồn chúng con. Amen.

Câu chuyện về SHMILY

SHMILY là gì?

butchivuive sưu tầm và suy tư

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ “SHMILY” ở một bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy “shmily” trên tờ cuối cùng.

Những mảnh giấy nhỏ với chữ “shmily” được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ “shmily” bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được bí mật “trò chơi” của ông bà tôi.

“Trò chơi” đi tìm từ “shmily” cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không rời khỏi giường được nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. “Shmily” được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất.

Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.

Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.

Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng “shmily” có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết “shmily” đơn giản là “See how much I love you” (Xem anh yêu em nhiều đến nhường nào).

(Câu chuyện sưu tầm từ Internet)

SUY TƯ:

Câu chuyện dừng lại ở một tình yêu thật đẹp. Nó đẹp bởi vì nhiều lý do. Thứ nhất, sự duy trì tình yêu của đôi vợ chồng già. Tình cảm vợ chồng khi ở giai đoạn tân hôn mới cưới nhau thì tình yêu thắm thiết như đôi chim ri đến mùa giao phối, luôn luôn quấn quít bên nhau không rời. Nhưng khi có con cái, bộn bề cuộc sống, tình yêu dường như nhạt dần và không còn thể hiện ra bên ngoài nhiều. Cuộc sống hôn nhân lúc đó phần nhiều ở cái nghĩa vợ chồng, nhưng sự lãng mạn và những biểu hiện bên ngoài dường như thiếu vắng. Nhưng hãy nhìn vào cách đôi vợ chồng già viết những chữ Shmily lên mọi ngóc ngách của căn nhà để thể hiện tình yêu với nhau ngày này qua ngày khác trong suốt mấy chục năm chung sống. Và mỗi ngày đó, họ đều thấy mình hạnh phúc vì được yêu thương.

Thứ hai, thời gian để mà yêu thương thay vì giận hờn, cãi vã. Có một câu châm ngôn rằng: Nếu bạn dành 1 phút để hờn giận thì bạn đã mất 60s để yêu thương. Thời gian của mỗi người trong cuộc đời này có hạn, chúng ta không thể sống mãi. Vậy, thời gian sống để yêu thương có lẽ tốt hơn nhiều thời gian để sống trong nghi kị, giận hờn, ghen ghét hay oán than.
Hãy yêu thương đi khi bạn còn có thể.


Gửi tặng bạn một SHMILY hôm nay!

Suy tư: Nghệ thuật nhận lãnh

NHẬN CŨNG LÀ MỘT NGHỆ THUẬT

butchivuive

Cho đi là một nghệ thuật, vì cách cho không tế nhị sẽ có thể làm tổn thương người nhận. Vậy nên, cho là một nghệ thuật thì người cho cũng là một nghệ sĩ.

Tuy nhiên, trong cuộc sống thường nhấn mạnh đến cho đi thay vì nhận lãnh. Vì cho đi có vẻ khó hơn là nhận, cho đi cũng có nghĩa là hy sinh cái mình đang có cho người khác. Cho đi cũng có nghĩa là mở lòng ra thay vì ích kỉ giữ cho riêng mình.

Cho đi còn quan trọng hơn vì không chỉ cho đi về vật chất, cho đi còn có thể là cho thời gian để lắng nghe, cho niềm hy vọng trong cơn quẫn bách, cho sự cổ võ, động viên, khích lệ khi muốn chùn chân, cho những lời khuyên chân thành, cho đi sự trợ giúp về tinh thần, và trên hết là cho đi chính bản thân mình. Cách nào đó, xuất phát từ tâm thiện, cho đi là bao dung, là quảng đại, là từ bi, là yêu thương.

Nhưng do vì đề cao sự cho đi, nên việc nhận lãnh trở nên một hành động có vẻ tầm thường hay ở vị thế của kẻ bề dưới hay kẻ thiếu thốn. Nhìn dưới một góc độ khác thì nhận lãnh cũng quan trọng như cho đi vậy.

Trước hết, nhận là tỏ ra cho người cho thấy là họ có cái gì đó có thể cho. Khi chúng ta nói:

Cảm ơn tấm lòng tốt của bạn, vì sự giúp đỡ trong lúc tôi khốn khó;

Cảm ơn, bạn đã cho tôi hy vọng;

Cảm ơn, bạn đã cho tôi một lý do để tiếp tục sống;

Cảm ơn, ba mẹ đã để cho con biến giấc mơ của con thành hiện thực;

v.v…

Như vậy, khi nhận từ người khác, cách nào đó ta giúp họ thấy được món quà đặc biệt và quý giá mà họ có thể đem cho. Đôi khi, chỉ trong cái nhìn của người nhận mà những người cho mới khám ra những món quà hay những thứ mà họ có thể cho đi, dù đó chỉ là một nụ cười.

Nhận để khiêm tốn đón vào mình những thứ mình còn thiếu hay người khác nghĩ mình thiếu.

Nhận để học lấy tấm lòng biết ơn người, biết ơn đời vì không ai là một hòn đảo, khi sống với nhau chúng ta cần nương tựa vào nhau.

Nhận cũng là cách để cho thấy sự bình đẳng giữa mối quan hệ, không phải vì mình quá giàu nên mình không cần nhận gì, nhưng mình nhận vì tấm lòng của người bạn đã dám cho, đã chân thành đưa tới.

Nhận để khơi lên những điều tốt lành nơi tâm hồn người cho, để họ cũng cảm thấy họ đang làm điều có ích tốt đẹp cho cuộc đời.

Nhận để rồi cũng sẽ cho đi, lan tỏa yêu thương, chia sẻ khốn khó cũng như hạnh phúc với người.

Nhận là một nghệ thuật và người nhận cũng là một nghệ sĩ.

Chúc cả nhà một tối an lành!

CÓ MỘT THỨ GỌI LÀ DOPPING TÌNH YÊU…


Trong thể thao, Dopping vốn là một thứ thuốc có tác dụng nhằm tăng hứng phấn, thể lực và sự tập trung cho người sử dụng. Nếu như sử dụng nó hợp lý và cẩn thận, có thể nó sẽ mang lại cho chúng ta những hiệu quả tốt, nhưng ngược lại nếu quá bị phụ thuộc vào nó, ắt hẳn chúng ta sẽ phải nhận “trái đắng”.
Cũng giống như trong thể thao, thứ “dopping” mang tên “tình yêu” này cũng là một con dao hai lưỡi.
Có hai câu chuyện về hai cô gái:

  1. S vốn là một sinh viên có học lực khá, lại là con một nữa nên được gia đình kỳ vọng rất nhiều trong học tập. Nhưng thấy bạn bè đứa nào cũng có cho mình một “mảnh tình vắt vai”, S cũng cảm thấy “kém miếng khó chịu”. Sau bao “khó khăn”, cô cũng đã lao vào tình yêu với một chàng. Thành đôi rồi, ngày nào cũng đi chơi, xem phim, S gần như không còn thời gian để dành cho học tập nữa. Trước đây khi chưa có người yêu, mục tiêu của S là danh hiệu sinh viên nhất môn, hoặc pass môn với điểm số cao. Nhưng kể từ khi yêu vào do khoảng thời gian đầu tư cho việc học của cô bị rút ngắn, nên đến kỳ thi cô chỉ ôn thi cho có vì vẫn phải… yêu, mục tiêu điểm cao bị hạ xuống thành mức trung bình đủ PASS (5 điểm). S còn “tự hào”: “Tớ vẫn “pass” đó thôi, không chỉ riêng mình tớ đâu, mấy đứa bạn tớ, đứa nào mà dính đến yêu đương là y như rằng chỉ có “bis” thôi, tớ vẫn còn may đấy!”
  2. H lại có một câu chuyện về việc “sử dụng doping tình yêu” trong thời gian học tập căng thẳng cuối năm lớp 12. H là cô bạn khá xinh xắn nên thường xuyên nhận được sự quan tâm đặc biệt từ những “vệ tinh” xung quanh. Nhưng cũng trong khoảng thời gian đấy, mỗi thứ hai đầu tuần, H đều nhận được một bông hoa hồng và một tấm thiệp từ một “kẻ bí mật” nào đó nhét vào ngăn bàn. H chia sẻ: “Mấy ngày đầu tiên tớ cũng chả quan tâm lắm, vì thỉnh thoảng cũng hay nhận được mấy cái kiểu này, nhưng mà thấy hai, ba tháng sau, đầu tuần nào tớ cũng nhận được một bông hoa và một tấm thiệp hỏi han nên cũng tò mò!”. Sau đó H đã quyết định viết thư lại “hỏi thăm” xem cậu bạn bí ẩn đó là ai, thì chỉ nhận được vỏn vẹn có một dòng: “Hẹn gặp cậu ở Đại học FPT nhé, cố lên!”.

    Kết quả ra sao cháu thử đoán nhé?
    Và cháu sẽ là cô bé nào nhỉ?
    Tất cả nằm trong chọn lựa của cháu đó!

    Chú già
    butchivuive