Category Archives: SUY TƯ

Reflection 1

29/11/2022: PHOTO ALBUMS OF YOUR LIFE

Butchivuive

It is so embarrassed but funny when a respectful Aussie lady commented on one of my recent post:

“WRITE IN BLOODY ENGLISH. YOU ARE HERE IN AUSTRALIA.”

I was laughing to death to read these words. Normally, I write my reflections in Vietnamese because it is the way I trained myself to think and express my idea simply and comprehensively. However, now I know that I am having an Aussie reader. To know that someone cares and love is so sweet! Thank you so much for encouraging me to improve my clumsy and poor English, darling Jan!

I am reading the book: GOOD? BAD? WHO KNOWS? Of a respectful monk AJAHN BRAHM. To be honest, I found it so interesting, meaningful and hilarious. One of his articles that I would like to reflect today is: THE PHOTO ALBUM

 “Many people keep a photo album. In it they keep their memories of the happiest of times”: playing at a beach, graduation ceremony, wedding, and holiday snapshots.

“But you will never find in your album any photographs of miserable moments of your life. Absent is the photo of you outside the principal’s office at school. Missing is any photo of you study hard late into the night for your exams. No-one that I know has a picture of their divorce in their album, nor one of them in a hospital bed terribly sick, nor stuck in busy traffic on the way to work on a Monday morning! Such depressing shots never find their way into anyone’s photo album.”

In other words, we only keep only beautiful photos of ourselves in our albums. We do not see again or show to the world our sadness or embarrassing and shameful moments. Of course, this is a very good idea to make us feel emotional and happy to rekindle them.

Nevertheless, we keep another “photo album” in our head called our memory. Sadly, in that album, we put so many negative “photographs.” “There you find so many snapshots of the insulting arguments, many pictures of the episode when you were badly let down and several photo montages of the occasions where you were cruelly treated. There are surprisingly few photos in that album of happy moments. This is crazy!”

That is so true that we tend to keep many bad memories such as: hated, resentment, greedy and wrong passions in our mind and heart. That is the reason we are often afraid to be in silence. For in the silence, we have to face those bad memories and our true self.

That make us lose our inner peace!

WHAT CAN WE DO?

“So, let’s do a purge of the photo album in our head. Take out and trash, or delete, the uninspiring memories. They do not belong in this album.

In their place, put the same sort of memories that you have in the real photo album. Paste in the happiness of when you made up with your partner, when there was that unexpected moment of real kindness, or whenever the clouds parted and the sun shone with extra-ordinary beauty…Then, when you have some spare moments, you will find yourself turning its pages with a smile, or even with laugher.”

In my opinion, this is wonderful metaphor and practical action to purify our head, to be happy again. However, all these words are words until you put them into practice daily and start changing your attitude to this beautiful life!

Thank for reading to this line.

Have a terrific day!

God bless you.

With love,

butchivuive

Dịch: Oh! SHIT!

CỤC PHÂN CHÓ…

“Khi bạn dẫm phải một cục phân chó, đừng có bực mình và cố gạt nó khỏi giầy của mình. Thay vì đó hãy mỉm cười và mang nó về nhà. Ở sân nhà, bạn có thể gạt bỏ và rửa giày của mình dưới gốc cây táo trong khu vườn.

Năm tới, những trái táo sẽ sai trĩu quả, mọng nước và ngọc ngào hơn những năm trước. Nhưng bạn phải nhớ rằng khi bạn cắn vào trái táo mọng nước đó, cái mà bạn đang ăn thực sự là từ … cục phân chó năm rồi. Và bây giờ, nó đã được biến đổi thành trái táo ngọt ngào và mọng nước.

Suy niệm từ phép ẩn dụ trên:

Tương tự như vậy, khi bạn kinh nghiệm một biến cố khủng hoảng trong cuộc sống, nó cũng giống như là bạn dẫm phải cục phân chó vậy. Nhưng thay vì tức điên lên, cay đắng hay trầm cảm vì nó, hãy mang nó về nhà với bạn, và chôn nó trong lòng, con tim của bạn. Không sớm thì muộn, bạn sẽ trở nên khôn ngoan và khoan dung hơn. Nhưng hãy nhớ rằng, cái gì đã tạo nên hoa trái ngọt ngào khôn ngoan đó? Chính là “CỤC PHÂN CHÓ của CUỘC ĐỜI” đã được BIẾN ĐỔI.

Tác giả: Nhà sư AJAHN BRAHM trong sách: GOOD? BAD? WHO KNOWS?

Lược dịch: butchivuive

Câu chuyện ẩn dụ trên được thiền sư AJAHN kể trong chuyến đi giảng dạy tại Bắc Mỹ.

Tuy nhiên trong cuốn sách của mình, nhà sư chưa kết thúc tại đó, phần tiếp theo mới đáng để nói:

“Sau vài giờ đưa ra những lời khuyên tuyệt vời đó, ở tại trạm dừng chân trong chuyến đi bằng xe ôtô, tôi (thiền sư AJAHN) đã thực sự dẫm phải phân chó . Tài xế của tôi sau khi nghe câu chuyện ẩn dụ tuyệt vời của tôi đã từ chối cho tôi lên xe trừ khi tôi rửa sạch giày của mình. Anh ta thực sự khiếp cái ví von về cục phân chó của tôi.

Đó là vấn đề của biết bao nhiêu con người ngày hôm nay.

Họ sống ở trong những căn hộ tách biệt với thiên nhiên mà thiếu đi những mảnh vườn để có thể biến đổi phân chó thành trái cây!!!”

Suy tư: HỒN NHIÊN VÔ ƯU

HỒN NHIÊN VÔ ƯU

Đã bao lâu rồi ta thấy lòng mình không còn hồn nhiên?

Đã bao lâu rồi ta được sống trong một sự an tĩnh vô ưu?

Trong cuộc sống, đâu là nơi ta có thể thấy một sự vô ưu thuần khiết? Thật không khó đoán, đó chính là gương mặt của các trẻ thơ. Nơi nụ cười giòn tan và một vẻ hồn nhiên vô tư, vô ưu trước mọi sự phức tạp rối ren của cuộc đời.

Càng lớn, bước chân vào đời với biết bao nhiêu sự ràng buộc của các mối quan hệ, của các chèn ép, của phản bội, của lọc lừa dễ làm đánh mất những nét hồn nhiên thay vào đó là sự nghi ngờ, đố kị, ghen ghét, tức giận. Song song với nó cũng là những cảm giác cô đơn, mất phương hướng, thiếu kết nối với con người “thật,” v.v…

Có lẽ do vậy, nhiều khóa tu tập ở các tôn giáo hay các phương pháp Yoga thiền định ngày càng trở nên phổ biến. Nơi đó, các tâm hồn vụn vỡ tìm lại chính mình, nuôi dưỡng thân tâm, kiểm soát cảm xúc, nhìn nhận lại các giá trị trong đời.

Một người bạn chia sẻ với tôi về sự bổ ích của một khóa tịnh tâm ở thiền viện. Đó chính là việc trở về thật sâu trong lòng mình để tìm cái thiện nguyên sơ, của một bình an nội tâm và của một trái tim đầy yêu thương tin tưởng. Sau khi tìm được cái thiện nơi mình, từ đó phóng chiếu sang những con người khác và vạn vật xung quanh.

Lắng nghe để hiểu

Nhìn lại để thương

Thật vậy, tự trong thâm sâu lương tâm của mỗi con người, chắn chắn vẫn có tồn tại một sự thiện. Đừng để cuộc sống xô bồ này dập vùi hay ta cố tình lãng quên bởi không đủ can đảm để tin và yêu lại lần nữa.

Trong Kinh Thánh có dạy: “Anh em cứ xin thì sẽ được, cứ tìm thì sẽ thấy, cứ gõ cửa thì sẽ mở cho. ” (Lc 11, 9)

Cùng thành thật nhìn vào lòng mình, ta đang tìm kiếm điều gì?

Bình yên hay thành công, danh vọng trước mắt người đời?

Mưu toan lợi lộc bất chấp hay thanh thản, vô ưu?

Hãy nhớ rằng: Ta sẽ gặt cái mà ta đã gieo…

butchivuive

PS: Bức hình phía dưới trên là HOA VÔ ƯU.

Thái tử Tất Đạt Đa sinh ra dưới cây Vô ưu và sau này trở thành Đức Phật. Tiếng Phạn gọi là Ashoka. Tiếng Hán dịch là Vô Ưu Thọ.

Suy tư: THẤU CẢM VÀ NGÔN NGỮ

THẤU CẢM VÀ NGÔN NGỮ

Trong cuốn sách Hoàng Tử Bé “The Little Prince” của nhà văn Antoine de Saint-Exupéry có một câu viết rằng:

“Và đây là bí mật của tôi, một bí mật rất đơn giản: “Chỉ duy với con tim của mình, một người mới có thể nhìn đúng những điều tốt đẹp nhất. Những điều là tối quan trọng thì lại vô hình với đôi mắt.”

Ý của nhà văn ở câu trên có thể nói đơn giản hơn là: có những giá trị trong cuộc sống ta cần phải cảm nhận bằng con tim, chứ chỉ với cái nhìn bề ngoài hay ngôn ngữ để diễn đạt thì không thể thể hiện hết được những điều mà vẻ bề ngoài hay ngôn ngữ có thể nói lên.

Với cuộc sống hiện đại ngày nay, có vẻ như thời gian ta dành cho nhau diện đối diện (face to face) ngày càng ít đi. Thay vào đó, những hình thức giao tiếp số ra đời với cả một thế giới Emoji (những kí tự hay hình ảnh có thể thể hiện cảm xúc) để con người giao tiếp với nhau online (gián tiếp qua Internet). Nhiều khi trong Friendlist có cả ngàn người nhưng có mấy người thực sự quan tâm tới sự vui buồn của ta???

Một nhạc sĩ trẻ tên là Lê Thiện Hiếu đã sáng tác bài hát Ông Bà Anh để nói về tình yêu thời ông bà của mình và tình yêu của thời Facebook Zalo như sau:

Ôi tình yêu ngày xưa đẹp lắm con ơi

Những dòng thư tay viết vội những lời ngây ngô đầu môi

Và thời ấy bình dị lắm con ơi

Chạm tay nhau một giây thôi là nhớ nhau cả đời

Anh và em yêu nhau thời Facebook, Zalo

Anh và em yêu nhau thời tay cầm Oppo

Anh và em yêu nhau ngày tháng trôi mau

Vì…

Ta chẳng nói chuyện gì với nhau

Ngồi bên nhau cầm điện thoại thật lâu…

Việc thấu cảm trong cuộc sống hiện nay có vẻ như ngày càng trở nên khó khăn hơn vì thời gian để trò chuyện và lắng nghe nhau ngày một ít đi. Vì khi qua giao tiếp với nhau, ta có thể thấy được những điều ẩn giấu đằng sau ngôn ngữ.

Đó có thể là sự mệt mỏi nơi đôi mắt

Đó có thể là nét buồn trong giọng nói: Em ổn

Đó cũng thể là dáng đi thất thểu hay cái lắc đầu

Hay một sự im lặng chịu đựng…

Tất cả những thứ mà phương Tây gọi là Ngôn ngữ cơ thể (Body Language) diễn dạt hơn 55% ý của người nói, tông giọng 35% và ngôn từ chỉ có 7%. Khi yêu thương ai đó thực sự, ta để ý tới những phát sóng của họ từ ngôn ngữ cơ thể, để nắm bắt được những tín hiệu của cảm xúc.

Hãy thử trở về với thời gian ta yêu ai đó, lúc đó những rung động ban đầu thường không phải là ngôn từ mà lại là những cái nhìn, cử chỉ quan tâm, hay thậm chí ở bên nhau trong cùng một bầu khí là đã thấy thương, thấy hiểu nhau rồi.

Trở lại vấn đề của thấu cảm, có lẽ việc quan trọng nhất là vấn đề của con tim. Chúng ta có thực sự yêu, có thực sự lắng nghe những tín hiệu yếu ớt phát ra hay không? chúng ta có thực sự đủ can đảm để là người đi bước trước để quan tâm cũng như tôn trọng sự tự do yêu thương của người mình yêu hay không?

Chúc cả nhà một đêm an lành và cầu mong cho con tim của chúng ta trở nên ấm áp và thổn thức nhiều hơn trong yêu thương.

butchivuive

Suy tư về YÊU hay CẦN

YÊU NHAU HAY CẦN NHAU…

Con người được sinh ra trong cuộc đời có lẽ không phải để sống lẻ loi một mình. Có một bài hát có ca từ thế này:

“Tôi chỉ thực sự là người nếu tôi sống với anh em tôi

Không phải ai xa lạ mà là người đang sống bên tôi

Thế giới này không ai là một hòn đảo

Vườn hoa này không có loài hoa lạc loài.”

Nếu lẻ loi một mình có lẽ con người không biết mình là người. Chính những người xung quanh cho mình có tương quan, có giao tiếp, và cho mình biết những người xung quanh là ai và đồng thời cũng khám phá ra chính mình là ai trong cuộc đời này.

Có một nhà văn đã viết rằng:

“Giữa những người lạ, ta cần một người quen.

Giữa những người quen, ta cần một người yêu.

Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu.

Giữa những người hiểu ta cần một người tin.”

(Phạm Lữ Ân – Nếu biết trăm năm là hữu hạn.)

Như vậy, trong tình yêu, có lẽ có yêu nhau thôi thì chưa đủ.

Vì tình yêu chỉ thật nên thơ và hừng hực lửa khi mới yêu nhau.

Theo thời gian, tình yêu đó bị nhạt nhòa nếu không có sự vun đắp và làm mới từ đôi bên. Có lẽ vì vậy mà ngạn ngữ phương Tây có nói: Hôn nhân là mồ chôn của tình yêu.

Khi nói yêu nhau mà chưa thực sự hiểu hết những ưu và khuyết hay những thế mạnh hay thói xấu của nhau thì tiến tới hôn nhân là liều lĩnh lắm. Khi đã hiểu nhau nhưng chưa thực sự tin vào đối phương thì cũng chơi vơi ghê!

Thực sự không có ai hoàn hảo vậy nên cũng không thể có một tình yêu hoàn hảo, trọn vẹn. Đến vàng mười nguyên chất mà cũng chỉ có bốn số 9 chứ không hoàn hảo được. Vậy, điều nào đỡ nghi ngại hơn khi nói: “Anh yêu em” hay “Anh cần em”? Có lẽ là Anh cần em. Vì khi nói yêu nhưng liệu lời ấy có thật chăng? Nhưng khi nói: “Anh cần em” thì nó thể hiện nhiều điều trong đó.

Trước hết, khi nói ta cần ai đó thì đó là lời thú nhận. Thú nhận rằng mình không hoàn hảo. Thú nhận rằng cuộc đời mình cần sự bồi đắp từ đối phương. Ta biết giới hạn của mình, biết mình thiếu gì và mong muốn gì từ người sẽ giúp mình nên trọn vẹn hơn. Nhưng để nói lên điều này thì thường không dễ vì tự bản chất con người không muốn mất đi niềm kiêu hãnh của mình. Có một bài hát đương thời có câu:

“Ừ thì anh thích một mình nhưng sợ cô đơn

Sợ cảm giác trống vắng mỗi ngày mỗi lớn”

(Đông Thiên Đức – Ai chung tình được mãi)

Thứ đến, sự khác nhau giữa cần và muốn. Tôi còn nhớ khi sang văn hóa phương Tây, để học về cách sử dụng tiền, Cha giám đốc có nói với tôi phải phân định được đâu là cái mình CẦN và cái mình MUỐN. Cái mình muốn thì có rất nhiều, nhưng cái mình thực sự cần cho đời sống thì không nhiều lắm đâu. Cái mình cần thực sự là những điều cơ bản và thiết yếu nhất không thể không có như: ăn uống, quần áo mặc hay ngủ nghỉ,…

Vậy suy nghĩ cho kĩ thì: Mình có thực sự CẦN một người ở bên trọn đời, hiểu được ý nghĩa của việc đó và ý thức được những gì họ sẽ mang đến trong cuộc đời mình và trân trọng điều đó. Đó là một cuộc khám phá rất dài và sâu. Hôn nhân hay đời sống tận hiến chính là bằng chứng cao nhất cho sự cần nhau đó trong cuộc đời hiện sinh này.

Nguyện chúc cho mỗi người chúng ta nhận ra rằng chúng ta cần nhau trong cuộc đời thế nào và mỉm cười biết ơn vì sự hiện diện bên nhau và trong tim của nhau.

Cuối tuần an lành!

Yêu thương

butchivuive

Suy tư về Đời tu

TÌNH YÊU ĐÁP TRẢ TÌNH YÊU

Những người tu hành chân chính ở bất kì tôn giáo nào cũng đều toát lên một vẻ đẹp. Vẻ đẹp đó không phấn son, không trang điểm, không quần áo thương hiệu hay sở hữu những tài sản kếch xù hay xế hộp bạc tỉ. Nơi họ có một cái gì đó có thể gọi là “Thoát Tục.” Họ sống đơn giản với những nhu cầu tối thiểu.

Tâm của họ dường như tránh khỏi những bận lòng, dính bén với vật chất chóng qua nơi cuộc đời. Ta vẫn nghe: TÂM SINH TƯỚNG, có nghĩa là thâm tâm của mình ảnh hưởng tới tướng mạo, dung nhan của con người. Câu này không hoàn toàn đúng, nhưng phần nào đó ta cũng có thể thấy điều này nơi những bậc chân tu. Hãy xem vẻ đẹp của một Ni-cô hay một Nữ Tu giản dị trong bộ tu phục với nụ cười nhẹ nhàng hiền từ, không phấn son hay tô vẽ.

Cuộc đời của người tu hành phản ánh một lối sống khác với đa phần còn lại của nhân loại. Cuộc đời của họ như một bằng chứng về một niềm tin yêu và hy vọng nơi Thượng Đế. Đấng đã biến đổi họ bằng Tình Yêu. Chính vì sự cảm nhận tình yêu đó, họ đáp trả bằng một tình yêu chân thực. Một tình yêu không bị dính bén bởi sự phù hoa vật chất của cuộc đời. Họ yêu, dấn thân và làm chứng cho một tình yêu bất diệt.

Bài thánh ca: Niềm xác tín của con như một tiếng lòng của những người tu sĩ khi quyết theo Chúa dẫu muôn vàn khốn khó, cô đơn, gian truân hay lo âu. Họ quyết tâm như vậy bởi vì họ tin rằng Chúa vẫn luôn ở với họ trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời. Họ nguyện trở nên khí cụ của Chúa để qua họ, Chúa biến đổi và canh tân bộ mặt thế giới còn nhiều tổn thương này.

Con luôn tin rằng tình Ngài thương con không bờ không bến

Con luôn tin rằng Ngài chọn tên con khi chưa có sao trời

Mặt trời mặt trăng theo con từng ngày

Nẻo đường con đi thiên nhiên diệu vợi

Ngài phủ vây con với khí trời mát trong

ĐK.

Và này con đến, Chúa ơi xin quyết theo Ngài

Khốn khó cô đơn, gian truân lo âu không lùi bước

Một điều nguyện ước Chúa ơi, ơn thánh Chúa Trời

Dẫn lối con đi vững bước trung trinh nơi thánh điện Ngài

2.

Con luôn tin rằng, tình Mẹ ơn Cha do Ngài ban phát

Con luôn tin rằng, tình chị anh em Cha ban xuống trên đời

Tuổi đời ngây thơ quê hương lửa đạn

Học đường hoang mang tương lai mịt mờ

Ngài hằng bên con mỗi khi chiều lắng lo

3.

Con luôn tin rằng, Ngài chọn tên con lên hàng khanh tướng

Con luôn tin rằng, Ngài dìu con đi trong cung thánh điện Ngài

Dù đời ô nhơ, ngu ngơ dại khờ

Ngài đã thương yêu không chi tầm thường

Tình Ngài cho con luôn mang nhiều ngất say

butchivuive

Lễ khấn lần đầu và khấn trọn 2022

Lễ Thụ phong phó tế và linh mục 2022

HẠNH NGỘ 1

CAY MẮT CHIỀU SÀI GÒN

butchivuive

Cuộc đời luôn luôn có những lần hội ngộ và chia ly như một bài hát đã viết.

Và trong những lần hội ngộ đó thì có rất nhiều lần chúng ta có thể gọi là HẠNH NGỘ. Hạnh ngộ được hiểu đơn giản là một cuộc gặp gỡ may lành, một cơ duyên được diện đối diện, một cuộc nói chuyện có chiều sâu, để lại những suy nghĩ và cảm xúc, nhất là những cảm xúc mang năng lượng tích cực, trái tim được sưởi ấm và tâm hồn được xoa dịu.

Những lần Hạnh Ngộ như vậy làm cho cả đôi bên được đi vào cuộc đời của nhau vì sự mở ra của tâm hồn, vì sự tin tưởng đối phương và có ai đó thực sự lắng nghe tiếng lòng của mình. Trong cuộc hạnh ngộ đó, có cả nụ cười và cả nước mắt, cả sự vui mừng lẫn việc giải tỏa những gánh nặng của cuộc đời. Khi đã tới một mức có thể nói với nhau mọi chuyện mà đôi lúc trong cuộc sống mình không dám nói cho ai hay băn khoăn liệu họ có hiểu hay quan tâm, chính sự mở ra đó đưa hai tâm hồn gần nhau, chung một tâm sự, chung một tiếng cười và chung cả những lần mắt cay cay.

Bước chân về lại Sài Gòn, thành phố đông đúc, náo nhiệt. Đây cũng là nơi cả đất nước đổ về để tìm một cơ hội mưu sinh tốt hơn. Có lẽ điều này khiến Sài Gòn trở nên một trung tâm lớn của công ăn việc làm, của những trung tâm giải trí văn hóa, hay một nền ẩm thực phong phú bậc nhất Châu Á. Điều đó cũng đồng nghĩa với sự cạnh tranh, để tồn tại hoặc cao hơn nữa là có một vị trí tốt, đồng lương cao, ngày càng lớn hơn. Không chỉ vậy, sau đại dịch Covid-19 kéo dài tận 3 năm rưới và hiện tại hậu quả vẫn rất rõ dệt ảnh hưởng lên đời sống của người dân. Cái làm cho người lao động chóng mặt hoa mắt là sự tăng vọt của giá cả, của xăng, các loại phí về giáo dục và y tế cũng tăng, mà đồng lương thì chỉ con chú ốc sên nhích từng tí một.

Hôm qua, butchivuive có 2 buổi Hạnh Ngộ với 2 người bạn. Cả hai đều mang đến những sắc màu rất riêng của cuộc đời. Mỗi con người, mỗi số phận. Trước những khó khăn của cuộc đời, nhất là trên đất Sài Gòn ngày càng trở nên khó khăn để tồn tại này, mỗi người lại chọn lựa cho mình một góc nhìn, một thái độ và một lối sống khác nhau.

butchivuive lắng nghe và chiêm ngắm cuộc đời của họ với tất cả sự tôn trọng và nể phục. Tôn trọng vì mầu nhiệm sự sống nơi mỗi con người, tôn trọng vì đã luôn cố gắng giữ mình như những bông sen thơm trong bùn lầy. Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn. Nể phục vì những nghị lực lớn lao của những người bạn mình khi đứng trước sóng gió của cuộc đời. Vẫn luôn có đó một niềm tin và một niềm hy vọng về một tương lai tươi sáng hơn.

Cuộc đời của mỗi con người sẽ có những chặng đường không thể một mình đi. Mình cần có sự trợ giúp, nâng đỡ và chia sẻ. Nhưng sẽ nhiều hơn những giây phút của những con đường mình phải bước đi một mình, ngã và lồm cồm tự đứng dậy và bước đi. Nhưng mình mong lắm và cầu nguyện tha thiết rằng, trong những lần đi một mình đó trái tim họ vẫn tích cực, yêu thương và bao dung. Đừng để những khó khăn hay tăm tối của cuộc đời dập tắt ngọn lửa tin yêu. Thà thắp lên một lửa sáng còn hơn ngồi nguyền rủa bóng tối cuộc đời.

Suy tư: LỄ THÁNH TÂM 2022

NGƯỜI GÌ MÀ ĐỂ TIM RA NGOÀI?

butchivuive

Đã bao giờ ta tự hỏi, tại sao bức hình Thánh Tâm được vẽ là trái tim được lộ ra ngoài, hay được cầm trên tay? Phải chăng là để cho dễ nhìn hay điều đó có thể mang một ý nghĩa khác?

Câu chuyện có thật về một vị quan của Nhật Bản đã nói lên những suy tư của mình khi chiêm ngắm bức hình Thánh Tâm phần nào trả lời cho câu hỏi trên.

Năm 1597, lệnh bắt đạo trên đất Nhật thật gắt gao. Chỉ trong một tuần lễ, mọi cơ sở Công Giáo đều bị triệt hạ, giáo sĩ bị bắt gần hết, giáo dân bị phân tán và khủng bố tàn tạ.

Tại vùng Odawara, Kamakura, người ta bắt được 2 linh mục trẻ tuổi là Simauchi và Uzawa cùng nhiều ảnh tượng giải về Tokyo. Quan đại thần Tsukamoto nhặt trong đống ảnh tượng một mẫu ảnh: người gì mà để trái tim ra ngoài !

Quan đại thần Tsukamoto là một nhà nho uyên bác có óc thực tế, thích tìm hiểu. Ông cầm mẫu ảnh trái tim coi qua rồi vứt vào sọt rác; nhưng đến tối, ông nhớ lại và nghĩ bức ảnh kỳ lạ kia hẳn có một ý nghĩa nào đó. Ông lượm lại bức ảnh để trên bàn và suy nghĩ. Trời đã về khuya mà quan vẫn ngồi bất động một mình với bức ảnh trước mặt. Mãi đến gần một giờ sáng, vị đại thần mới thở ra nhẹ nhàng khoan khoái, tay cầm bút lông ghi dưới bức ảnh mấy chữ : “đối ngoại hữu kỳ tâm – đối nội vô tâm giả”. Từ đó quan đại thần Tsukamoto đặt bức ảnh Trái Tim trên bàn làm việc một cách kính cẩn.

Một hôm, người bạn tên Osaki đến chơi, hỏi :

– Bạn lại thích ảnh tượng của bọn tà đạo rồi sao?

Quan đại thần Tsukamoto trả lời :

– Đứng về mặt chính trị của triều đình thì tôi không dám phản kháng. Nhưng về mặt văn hóa và nhân đạo thì tôi rất thích bức ảnh này. Phải chăng bức ảnh này đã nói lên chương trình và hành động cùng lối xử thế tổng quát của Kitô giáo. Để ông bạn coi: Đối với thiên hạ, tha nhân bên ngoài thì “Hữu Tâm”, còn với bản thân mình thì “Vô Tâm”. Cho nên họ mới vẽ trái tim để ra ngoài… Nghĩa là phải đem hết trái tim của mình mà phục vụ xã hội, giúp ích cho đời ; còn về phần mình thì hy sinh xả kỷ, đừng bao giờ lo riêng cho mình, phải diệt cái ngã vị kỷ. Đem hết trái tim ra giúp đời giúp người. Nội bức ảnh nầy tôi thấy đầy đủ hơn cả cái học Từ Bi của Phật, khoan dung hơn cái Nhân Thứ của Khổng, cao siêu hơn cái Vô Ngã của Lão, mạnh mẽ hơn cái học Dũng thuật của Thần Đạo Nhật bản vậy. Một tôn giáo dạy phụng sự nhân loại, yêu thương mọi người, còn bản thân mình thì không màng tới, không quan tâm đến tư lợi, thì quả là chính đạo.

Ông Osaki cảm phục sự diễn đạt của bạn. Không ngờ Đạo Công Giáo lại hàm chứa một triết lý nhân sinh cao siêu như vậy. Từ đó hai ông trở nên những người bạn chí thân và đã âm thầm nhận phép Rửa Tội, đồng thời vận động triều đình thả hai linh mục.

(Sưu tầm từ Internet)

Suy tư:

Xét theo quan niệm của Á Châu, Trái Tim hay còn được gọi là Thâm Tâm, nơi của thất tình lục dục. Cụ thể thất tình trong Phật giáo là trạng thái tâm lý liên quan đến tình cảm, cảm xúc. Bao gồm Hỷ – mừng, Nộ – giận, Ai – buồn, Lạc – vui, Ái – thương, Ố – ghét, Dục – muốn.

Trong Dục chia thành 2 khía cạnh khác nhau, đó là những ham muốn về thể xác với người khác hay sự ham muốn với một đối tượng bên ngoài ví dụ: sắc dục, oai nghi dục, ngôn ngữ âm thanh dục, tướng mạo dục, nhãn dục, thân dục, ý dục,…

Như vậy, trái tim không luôn luôn đi kèm với điều tốt hay thiện, mà lại có thể chất chứa những vùng u tối của tâm địa con người. Trong cuộc sống, con người có xu hướng giấu đi thâm tâm của mình không hé lộ cho người khác vì vẫn còn những mảng đen xấu xí: có thể đó là ích kỉ, nhỏ nhen, đố kị, oán hận, ghét ghen, tự ti, mặc cảm và cả tội lỗi.

Khi ai đó dám đưa trái tim của họ ra, chứng tỏ họ là con người chân thật, trong sáng, bao dung và đầy yêu thương cho đi. Họ không giữ lại cho riêng mình, họ vượt qua được cái tôi ích kỉ, nhỏ nhen.

Tiếp cận hình ảnh về trái tim Chúa dưới một góc độ rất gần, ta thấy Chúa như đã bước vào vùng bí ẩn nhất của con người: Thâm Tâm. Để từ đó, Ngài soi sáng những góc tối, góc khuất của trái tim con người bằng ngọn lửa của tình yêu và tha thứ. Vậy, Trái Tim của Chúa nên nguồn êm ái, nơi trú ẩn cho những trái tim đau khổ, khắc khoải, âu lo và cả tội lỗi.

Suy tư về ngày lễ Thánh Tâm Chúa, chúng ta cùng nhìn lại Thâm Tâm của mình, xin Chúa đến với tình yêu trào tràn từ Trái Tim Ngài uốn nắn trái tim của ta nên giống Ngài.

Lạy Thánh Tâm Chúa Giêsu hiền lành và khiêm nhường trong lòng. Xin uốn lòng chúng con nên giống Thánh Tâm Chúa.

SUY TƯ VỀ THUYỀN RỖNG

ĐÔI CHÚT SUY NGHĨ VỀ THUYỀN RỖNG

Trang Tử (chữ Hán: 莊子; 369—286 TCN) là một triết gia và tác gia của Đạo Giáo đã nói rằng:
“Người minh triết thì giống như con thuyền rỗng.”
Tư tưởng này được Triết gia Osho ((1931-1990)) triển khai rất sâu sắc con cuốn: “Thuyền rỗng”.

Để hiểu được phép ẩn dụ của hình ảnh thuyền rỗng, ta cần tưởng tượng ra câu chuyện của nó: “Nếu một người lái con đò đi qua sông và vô tình đụng phải một con thuyền trống rỗng , dù người đó có hẹp lòng đến đâu cũng không giận dữ bao giờ . Nhưng nếu thấy có người trên con thuyền đó , thì đã thấy chủ đò giận dữ, la lối và buông lời chửi mắng .” (Trích Thuyền rỗng – Osho).

Tại sao cùng là một hành động, nhưng trước không tức giận, sau lại tức giận. Thưa bởi vì trên thuyền có người.
Giờ ta thử áp dụng lý thuyết này vào lòng của mình. Nếu lòng của ta như con thuyền rỗng, không chứa đựng gì trong con thuyền của mình có thể là danh vọng, thành công, tiếng tăm, sang hèn, hơn thua, thiệt hơn, đẹp xấu, khen chê,… thì thử hỏi lúc đó ta có còn phiền não, hay tức giận gì cuộc đời chăng?

Tư tưởng Phật Giáo xem đỉnh cao của nhân cách là Vô Ngã. Không còn vướng bận bản ngã hay nói đơn giản hơn là cái TÔI của mình. Khi đó, con người sống trong giác ngộ, hòa mình vào với nguyên lý của đất trời.

Kitô Giáo cũng nói tới mầu nhiệm Tự Hủy (Kenosis) của Đức Giê-su trong Pl 2:6-11:
“Đức Giê-su vốn dĩ là Thiên Chúa
Nhưng đã không nhất quyết duy trì
địa vị ngang hàng với Thiên Chúa
Nhưng đã hủy mình ra không
Mặc lấy thân nô lệ
Trở nên giống phàm nhân
Sống như người trần thế….”

Trong thực tế cuộc sống, dường như những người càng va vấp, càng có tuổi thì ngộ dần ra việc cần thiết của việc giữ TĨNH KHÍ, một thái độ điềm đạm không phản ứng thái quá, không tức giận trước những điều trái ý xảy ra trong cuộc đời. Chính thái độ này giúp họ lắng nghe nhiều hơn, suy tư nhiều hơn, hiểu thấu sâu sắc hơn và thông cảm yêu thương.

Sở dĩ có thể đạt được như vậy, có lẽ họ đã phải học đặt cái tôi, bản ngã, những thứ đồ lỉnh kỉnh trên con thuyền của mình xuống. Họ thong dong cảm nhận từng hơi thở của mình, lặng lẽ ngắm nhìn những bông hoa dại mọc bên vườn, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của trăng đêm và tận hưởng ánh sáng bình minh của mỗi ngày mới. Họ nhìn cuộc đời nhưng không phán xét cuộc đời. Họ ở trong cuộc đời nhưng không bám chấp vào đời. An yên, thanh thản và tĩnh lặng…

Nhiều người cho rằng, tĩnh khí hay tâm thái an yên này chỉ dành cho những người có tuổi, khi mọi đấu đá cuộc đời đã dừng lại, họ mới có cơ hội mà “vui thú điềm viên” hay “an hưởng tuổi già”. Điều này có phần đúng, nhưng nó không đúng hoàn toàn bởi vì có rất nhiều người trẻ hiện nay đã sống và thực hành điều này. Họ chọn cho mình một tư tưởng, mục đích sống thanh tao, một phong cách sống bình dị, và tận hưởng từng giây phút hiện tại. Mỗi ngày họ tập làm rỗng con thuyền lòng mình. Họ sống với hai chữ AN YÊN trước những những sóng gió.

Cầu chúc cho những người trẻ hôm nay có một lối sống đẹp, tử tế và hướng thiện!

butchivuive

THÂN XÁC – BIỂU HIỆN CỦA TÌNH YÊU

THÂN XÁC – TÌNH YÊU

Con người nhận thức được thế giới này qua thân xác.

Qua đôi mắt, ta thấy được thế giới muôn màu, ta thấy được cỏ cây, hoa lá, mặt trời, thiên nhiên và người khác.

Qua đôi tai ta nghe được những thanh âm của cuộc sống, lời ru của mẹ, giọng nói của cha, âm nhạc du dương và những lời yêu thương,…

Qua chiếc miệng xinh của mình ta trao gửi được thông điệp mà mình muốn nói tới người khác

Qua tay chân, làn da, ta cảm nhận được những đụng chạm ấm áp, những cái bắt tay siết chặt, những cái ôm trìu mến, và thậm chí là nên một xương một thịt với người mình yêu. Từ đó sinh ra hoa quả của tình yêu là một thân xác mới,…

Thật khó để nói rằng yêu một người, mà lại không có những tương quan và thể hiện tình yêu qua thân xác. Chúng ta cần nói lời yêu, chúng ta cần thấy người yêu, chúng ta cần nghe lời người yêu, chúng ta cần ôm trọn lấy người mình yêu.

Tình yêu cần có tương quan không chỉ ở mặt tinh thần mà cần phải cụ thể nơi chính thân xác của mình.

Hôm nay lễ Mình Máu Thánh Chúa Kitô, trước khi về trời, Chúa Giê-su đã hứa với các môn đệ: Này đây, Thầy sẽ ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế (Mt 28:20). Lời hứa đó sẽ trở nên mông lung nếu Chúa chỉ nói vậy. Nhưng chúng ta thấy rằng, Chúa tiếp tục ở với con người qua THÂN XÁC, qua Mình và Máu Ngài trong Bí Tích Thánh Thể. Ngài yêu ta muốn trao trọn thân xác Ngài cho ta, muốn chung một xương một thịt với ta, muốn ta tham dự vào đời sống Thần Linh của ngài và Ngài cũng bước vào cuộc đời của ta.

Vì vậy, mầu nhiệm Thánh Thể không phải là một lý thuyết khô cứng, nhưng chính là lời mời gọi yêu thương, là tương quan với người mình yêu đến nỗi trao hiến thân xác cho nhau. Nhìn Bí Tích Thánh Thể như vậy, ta phần nào sẽ thấy tại sao gọi Bí Tích Thánh Thể là bí tích của Tình Yêu.

Lạy Chúa xin cho chúng con, được yêu Chúa hơn và bước vào tương quan thiết thân hơn mỗi lần chúng con tham dự Thánh Lễ và rước Ngài nên một xương một thịt với chúng con. Amen.