Category Archives: GIÁO DỤC

Suy tư: KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN

KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN… CÓ CẦN THIẾT KHÔNG?

Nếu đặt câu hỏi trên cho 100 bạn trẻ Việt Nam thì bạn nghĩ rằng có bao nhiêu bạn sẽ trả lời CÓ vào ai sẽ dám trả lời KHÔNG?

Butchivuive thử tra google xem cụm từ : “KHẲNG ĐỊNH BẢN THÂN” sẽ có bao nhiêu kết quả trên Google. Kết quả là Khoảng 27.300.000 kết quả (0,33 giây). Và một bước làm tương tự với Tiếng anh: “ASSERT YOURSELF” và kết quả là Khoảng 35.900.000 kết quả (0,45 giây) (Truy cập lúc 9.45am (+8) ngày 06/01/2023 )

Kết quả trên nói lên điều gì đó về nhu cầu Khẳng Định Bản Thân trong văn hóa hiện đại tại Việt Nam. Nguyễn Công Trứ (1778-1858) đã chắp bút bài: Đi Thi Tự Vịnh như sau:

“Đi không, há lẽ trở về không?

Cái nợ cầm thư phải trả xong!

Rắp mượn điền viên vui tuế nguyệt

Trót đem thân thế hẹn tang bồng

Đã mang tiếng ở trong trời đất

Phải có danh gì với núi sông

Trong cuộc trần ai, ai dễ biết?

Rồi ra mới rõ mặt anh hùng.”

Phải chăng Thi sĩ Nguyễn Công Trứ cũng nhắc nhở chúng ta phải khẳng định bản thân ở trong trời đất mới mới không uổng cái sự được sinh ra trong đời của mình?

Thiết nghĩ việc khẳng định bản thân có phần đúng, nhưng cũng có những nguy cơ khá lớn cho việc trưởng thành với con người thật của mình. Trước hết, mỗi con người đều có những điểm mạnh, điểm ưu tú của mình và những điều đó sẽ được nhìn nhận rộng rãi hơn khi những khả năng đó đóng góp vào việc công ích (Common Good) để xây dựng xã hội. Không chỉ vậy, con người còn có khẳ năng học hỏi và luyện tập để trau dồi cái mình đã có và phát triển cái mình còn thiếu. Vậy nên các cuộc thi được tổ chức để vinh danh những nỗ lực và cố gắng vươn lên, chiến thắng các giới hạn. Sẽ thật tuyệt nếu có cả triệu người tung hô vỗ tay cho thành tựu của mình phải không?

Tuy nhiên điều này có nguy cơ bởi vì ta sẽ dễ bị lôi kéo trở thành bản sao của ai đó, có được thành công như ai đó, có được sự giàu có như ai đó, có người vóc dáng như ai đó mà quên mất chính mình là ai và giá trị của mình ở đâu.

Bởi vì mỗi con người được sinh ra trong cõi nhân sinh này đều là một nhân vị đặc biệt và duy nhất. Thật vậy, mỗi người đều được phú cho một dáng vẻ, gương mặt, giọng nói, cách suy nghĩ, cách yêu thương, những tài năng, khả năng thiên bẩm,… Tất cả những thứ đó khiến ta độc đáo và không hề có một bản sao này giữa 8 tỉ người. Do vậy, mỗi con người sẽ đóng góp vào vườn hoa muôn sắc của cuộc đời theo cách riêng và độc đáo của mình.

Cùng nhìn vào ví dụ này: Hãy nhìn vào một bức tranh nghệ thuật với hàng triệu màu sắc dệt nên tuyệt tác đó. Nhưng sẽ thế nào nếu bức tranh đó chỉ là 1 chấm màu hồng duy nhất. Có lẽ chính sự khác biệt và độc đáo của từng màu trong bức tranh đó: có cả mầu xám, màu đen, màu trắng, màu rêu, màu máu, màu hồng,… đã tạo nên một kiệt tác. Màu nào cũng có vị trí và vai trò đặc biệt trong tổng thể tuyệt vời đó.

Vậy nên điều tuyệt vời trong cuộc sống này là tôi và bạn hay bất cứ một ai đó đều có giá trị và vẻ đẹp tự thân của sự duy nhất và độc đáo. Khi hiểu điều đó, ta thấy rằng cần chăng phải có túi hàng hiệu thì mình mới đẹp? cần chăng gọt cằm, cắt mắt, nâng mũi mới thì mới đẹp? cần chăng phải có nhà biệt thự mới vui? cần chăng phải đạt giải Nobel thì mới gọi là thành công?

Sống như chính mình là mình.

Mỉm cười và hài lòng với những gì mình đang có.

Bạn không cần hàng triệu like thì mới có giá trị,

Bạn không cần mọi người vỗ tay thì mới thấy mình xứng đáng.

Nếu muốn biết bạn giá trị thế nào hãy về hỏi ba mẹ bạn.

Ba mẹ có cần bạn phải là ai đó hay đạt thành tựu gì thì ba mẹ mới yêu bạn?

Thưa không, chỉ cần bạn là chính bạn đã là đủ rồi.

Đặc biệt với Tạo Hóa, Đấng đã tạo nên bạn, hiểu bạn nhất và đưa bạn vào đời thì sẽ yêu và hiểu giá trị của bạn biết bao.

Vậy nhé, bạn đã là đẹp và đầy đủ rồi đó.

Mỉm cười và tạ ơn nhé!

Ngày phúc lành!

Yeuthuong,

butchivuive

Suy tư: BIẾT ƠN LÀ THÁI ĐỘ SỐNG TỐT NHẤT

BIẾT ƠN là THÁI ĐỘ TỐT NHẤT

Tâm tình tốt nhất để bắt đầu một ngày sống và để kết thúc một ngày phải chăng đó là BIẾT ƠN (Gratitude). Tại sao vậy? Mình có nhận được cái gì đâu mà phải biết ơn? Cả một ngày với biết bao sự khó nhọc sẽ bắt đầu, ơn huệ nỗi gì?

Nhưng khoan, từ từ nhìn lại nhé!

Việc đầu tiên phải biết ơn khi mình mở mắt và thức dậy là: Ồ, mình còn sống, còn hơi thở. TẠ ƠN TRỜI! Chắc không ít thì nhiều ta đã nghe hoặc đã biết một người mình quen biết đã ra đi trong đêm như vậy. Thánh Anphongsô trong lời kinh tối đã phải kêu lên rằng:

“Có khi đêm nay con vào giường nằm nghỉ mà sáng mai chẳng còn trỗi dậy nữa.”

Do vậy, còn mở mắt được, còn hít thở được đã là một ơn phúc từ trời. Cuộc đời này tự bản chất đã là Vô Thường (không thể trường tồn vĩnh cửu). Sách Giảng Viên đã viết lên những dòng sau để nói về cái hữu hạn và vô thường của kiếp nhân sinh:

” Ở dưới bầu trời này,

mọi sự đều có lúc,

mọi việc đều có thời :

2 một thời để chào đời,

một thời để lìa thế ;

một thời để trồng cây,

một thời để nhổ cây ;

3 một thời để giết chết,

một thời để chữa lành ;

một thời để phá đổ,

một thời để xây dựng ;

4 một thời để khóc lóc,

một thời để vui cười ;

một thời để than van,

một thời để múa nhảy ;

5 một thời để quăng đá,

một thời để lượm đá ;

một thời để ôm hôn,

một thời để tránh hôn ;

6 một thời để kiếm tìm,

một thời để đánh mất ;

một thời để giữ lại,

một thời để vất đi ;

7 một thời để xé rách,

một thời để vá khâu ;

một thời để làm thinh,

một thời để lên tiếng ;

8 một thời để yêu thương,

một thời để thù ghét ;

một thời để gây chiến,

một thời để làm hoà.”

(Gv 3:1-8)

Vậy đó, một thời để sinh ra và một thời để lìa thế.

Nhưng ai nào biết trước được ngày mình ra đi.

Thế nên, với sự mong manh của phận người nay còn mai mất thì

việc có thể thức dậy, có thể có một khởi đầu mới, có thể có cơ hội để làm lại, để sửa chữa, để gieo niềm vui, tiếng cười, yêu thương thì đó đã là một ân huệ lớn lao.

Văn hóa phương Tây nói rằng: “Gratitude is the best Attitude”. (Biết ơn là một thái độ sống tốt nhất). Lối chơi chữ đồng âm thể hiện sự gắn kết giữa hai yếu tố. Biết ơn là thái độ tốt nhất. Đã nói tới thái độ là nói tới chọn lựa một thái độ tích cực hoặc tiêu cực. Thái độ tốt nhất để khởi đầu và kết thúc ngày sống nên là Biết ơn. Mỗi sáng sớm thức dậy, ta hoàn toàn có quyền và khả năng để chọn cho mình một thái độ sống để bắt đầu 1 ngày:

Biết ơn để bắt đầu một ngày sống với những cơ hội mới, khởi đầu mới.

Hay Mệt mỏi vì những trách nhiệm cơm áo gạo tiền hay việc phải chăm sóc gia đình…

Thiết nghĩ, đời thay đổi khi chúng ta thay đổi.

Cuộc sống sẽ thay đổi trở nên tích cực hơn khi mình bước ra khỏi sự than phiền, càm ràm, đay nghiến để bắt đầu biết ơn và tạ ơn cuộc đời với biết bao nhiêu điều tốt đẹp.

Hít một hơi sâu, cảm nhận hơi thở và biết ơn nhé!

Ngày an yên ạ!

Yeuthuong,

butchivuive

Suy tư: Chọn lựa

CHỌN LỰA CĂN BẢN

Cuộc đời là liên tiếp những chọn lựa.
Mỗi chọn lựa trong đời sẽ cho cả thế giới thấy mình là ai.
Vì vậy, đã chọn lựa là có hệ luỵ, có trách nhiệm và cả được mất.

Tiếng việt thật tuyệt vời, khi ta thấy trong chữ CHỌN LỰA đã bao gồm một bài học. CHỌN LỰA được ghép từ 2 động từ: CHỌN và LỰA.

Nếu chỉ có một thứ để chọn rồi lựa thì sẽ không thể gọi là chọn lựa. Ít nhất phải có sự phân vân giữa 2 hay nhiều hơn thì mới có thể chọn lựa. Khi chọn thì cũng phải đắn đo vì chỉ được lựa lấy cái mình chọn và phải bỏ lại cái mà mình đang phân vân. Vì vậy, chọn lựa cũng là cuộc chơi giữa được và mất.

Cuộc sống sẽ đơn giản nếu mọi chọn lựa đề có sự rạch ròi tốt xấu hay đúng sai giữa hai thứ mà mình đắn đo. Nhưng thực tế thì mình luôn phải chọn giữa hai cái đều tốt hoặc cả hai đều xấu cả.

Có một khái niệm gọi là CHỌN LỰA CĂN BẢN. Từ căn bản đã nói lên bản chất của hành động này. Chọn lựa căn bản là chọn Lý tưởng sống, chọn một con đường để bước đi trong đời, chọn một Đấng Tuyệt Đối. Khi đối diện với những chọn lựa này sẽ nói lên rằng:

chúng ta là ai trong đời (Who are you)?

Giá trị cuộc sống ở đâu – what is your value?

Mục đích sốn của bạn là gì ? – What is your purpose in life?

Số phận của bạn là gì ? – What is your destiny?

vậy, bạn đã nghĩ hay bắt đầu trả lời những câu hỏi này chưa?
Chọn lựa căn bản của bạn là gì?

Chúc bạn cuối tuần vui vẻ nha!

butchivuive

Suy tư: Bình yên

ĐÔI KHI CHẲNG NÓI MỘT LỜI
BỞI VÌ ĐANG BẬN SỐNG ĐỜI BÌNH YÊN

Có một câu chuyện kể về một người đi học để là tiều phu. Anh ta theo một người tiều phu già có kinh nghiệm. Người thầy của anh nói anh cứ quan sát rồi để ý học cách ông làm mà bắt chước theo.

Anh thanh niên với sức lực trai trẻ ngay ngày đầu tiên đã đốn được 10 cây gỗ lớn. Anh quan sát và thấy thầy mình cũng chỉ làm được như anh mà thôi nên rất tự hào. Người thầy quan sát anh nhưng không nói gì.

Sau 2 rồi 3 ng, số lượng cây gỗ mà anh thợ học việc ngày càng giảm xuống mặc dù anh đã rất cố gắng và thậm chí sức lực còn bỏ ra nhiều hơn so với những ngày đầu. Rồi đến hết tuần số lượng cây gỗ trong ngày mà anh ta đốn được chỉ là 3 cây bất chấp anh đã cố gắng đến chảy máu tay. Trong khi đó, người thày già kia vẫn giữ được số lượng cây gỗ đươc đốn mỗi ngày.

Cuối cùng, anh lên tiếng hỏi vị thầy của mình tại sao anh đã rất cố gắng, rất chăm chỉ nhưng kết quả lại không được như mong muốn mà thậm chí còn thụt lùi.

Người thầy mỉm cười ôn tồn hỏi: ĐÃ BAO LÂU RỒI CON CHƯA MÀI LƯỠI RÌU?

SUY TƯ:

ĐÃ BAO LÂU RỒI CON CHƯA MÀI LƯỠI RÌU CỦA MÌNH?

Một câu hỏi như nhắc nhở rằng: Có những thứ rất quan trọng ta cũng cần phải đầu tư, chăm sóc và phát triển song song với việc lao mình vào làm việc!

Cuộc sống với cơm áo gạo tiền hôm nay dường như cuốn con người vào những cơn lốc của thành công, danh tiếng hay đơn giản là kiếm được nhiều TIỀN.

Có những người làm việc kiếm sống 7 ngày một tuần không có ngày nghỉ
Có những người lao động cả ngày tuần một nhọc nhưng vẫn đi nhậu thâu đêm suốt sáng…
Có những người dành cho chiếc điện thoại hơn 5 tiếng một ngày, trong khi đó thời gian cho gia đình hay con cái ít hơn và không có chút thời gian nào cho chính mình…
Có những người bao lâu rồi chưa thấy nụ cười thoải mái, chưa được cười thích thú hay bao lâu rồi chưa thấy được cảm giác thư thái bình yên.

ĐÃ BAO LÂU RỒI TA CHƯA MÀI LƯỠI RÌU CỦA MÌNH?
Đã bao lâu rồi ta chưa có một ngày nghỉ đàng hoàng
Đã bao lâu rồi ta chưa có một chuyến đi du lịch cùng gia đình?
Đã bao lâu rồi ta chưa có thời gian yên tĩnh trước biển cả, hay đi dạo trong một khu thiên nhiên hay chỉ đơn giản là ngồi nghe vài bài nhạc mà ta yêu thích?
Đã bao lâu rồi ta chưa được một cái ôm siết chặt?
Đã bao lâu rồi ta chưa chăm sóc cho mảnh vườn tâm hồn mình?

Sự thật là Tiền cần thiết cho cuộc sống nhưng không phải là tất cả.
Kiếm tiền là cần thiết, nhưng biết tiết kiệm và quản lý tài chính để vẫn có những khoản dành riêng cho những kì nghỉ hay những thú vui lành mạnh.
Thời gian của mỗi ngày là 24h cho tất cả mọi người, việc quản lý thời gian thế nào là do chính chúng ta quyết định. Làm sao để cân bằng giữa Công Việc, Gia Đình và Tự chăm sóc bản thân cũng là một kĩ năng cần trau dồi.
Và cuối cùng, điều gì là việc MÀI LƯỠI RÌU CHO CUỘC ĐỜI MÌNH?
NHỮNG KHOẢNG THỜI GIAN TĨNH LẶNG ĐỂ LẤY LẠI NĂNG LƯỢNG
NHỮNG THÌ GIỜ AN TRÚ TRONG CẦU NGUYỆN
NHỮNG GIÂY PHÚT TÂM GIAO Ý NGHĨA BÊN TRI KỈ
NHỮNG THỜI GIAN BÌNH YÊN BÊN GIA ĐÌNH

ĐÔI KHI CHẲNG NÓI MỘT LỜI
BỞI VÌ ĐANG BẬN SỐNG ĐỜI BÌNH YÊN

26/11/2022
butchivuive
PS: Xin cám ơn tất cả những người thân yêu đã nhớ tới butchivuive trong ngày hôm nay.
Xin tạ ơn Chúa và cầu chúc cho tất cả chúng ta sống đời bình yên. Mỉm cười chào ngày mới nào.

Dịch: Oh! SHIT!

CỤC PHÂN CHÓ…

“Khi bạn dẫm phải một cục phân chó, đừng có bực mình và cố gạt nó khỏi giầy của mình. Thay vì đó hãy mỉm cười và mang nó về nhà. Ở sân nhà, bạn có thể gạt bỏ và rửa giày của mình dưới gốc cây táo trong khu vườn.

Năm tới, những trái táo sẽ sai trĩu quả, mọng nước và ngọc ngào hơn những năm trước. Nhưng bạn phải nhớ rằng khi bạn cắn vào trái táo mọng nước đó, cái mà bạn đang ăn thực sự là từ … cục phân chó năm rồi. Và bây giờ, nó đã được biến đổi thành trái táo ngọt ngào và mọng nước.

Suy niệm từ phép ẩn dụ trên:

Tương tự như vậy, khi bạn kinh nghiệm một biến cố khủng hoảng trong cuộc sống, nó cũng giống như là bạn dẫm phải cục phân chó vậy. Nhưng thay vì tức điên lên, cay đắng hay trầm cảm vì nó, hãy mang nó về nhà với bạn, và chôn nó trong lòng, con tim của bạn. Không sớm thì muộn, bạn sẽ trở nên khôn ngoan và khoan dung hơn. Nhưng hãy nhớ rằng, cái gì đã tạo nên hoa trái ngọt ngào khôn ngoan đó? Chính là “CỤC PHÂN CHÓ của CUỘC ĐỜI” đã được BIẾN ĐỔI.

Tác giả: Nhà sư AJAHN BRAHM trong sách: GOOD? BAD? WHO KNOWS?

Lược dịch: butchivuive

Câu chuyện ẩn dụ trên được thiền sư AJAHN kể trong chuyến đi giảng dạy tại Bắc Mỹ.

Tuy nhiên trong cuốn sách của mình, nhà sư chưa kết thúc tại đó, phần tiếp theo mới đáng để nói:

“Sau vài giờ đưa ra những lời khuyên tuyệt vời đó, ở tại trạm dừng chân trong chuyến đi bằng xe ôtô, tôi (thiền sư AJAHN) đã thực sự dẫm phải phân chó . Tài xế của tôi sau khi nghe câu chuyện ẩn dụ tuyệt vời của tôi đã từ chối cho tôi lên xe trừ khi tôi rửa sạch giày của mình. Anh ta thực sự khiếp cái ví von về cục phân chó của tôi.

Đó là vấn đề của biết bao nhiêu con người ngày hôm nay.

Họ sống ở trong những căn hộ tách biệt với thiên nhiên mà thiếu đi những mảnh vườn để có thể biến đổi phân chó thành trái cây!!!”

Suy tư PHÚC LÀNH HAY CAY ĐẮNG

CHỌN PHÚC LÀNH HAY CAY ĐẮNG

Có lẽ không khó khăn để thấy rằng cuộc sống này đầy rẫy những điều xấu xa. Qua truyền thông đa phương tiện, có thể thấy những thiên tai khủng khiếp xảy xa thường xuyên hơn cho tới những dã tâm, lọc lừa, dối trá, hãm hại nhau để trục lợi. Không chỉ vậy, còn những mất mát, chia ly đau đớn khi phải vĩnh biệt một người thân hay một người bạn ra đi mãi mãi…

Có nhiều người nói rằng: Phải chăng chúng ta đang sống trong sự nguyền rủa, phải chăng tận thế tới nơi???

Nhưng sống trong một tâm trạng sợ hãi và cay đắng như vậy có lẽ không phải mục đích mà con người xuất hiện trong cõi nhân sinh này.

Con người được sinh ra để hưởng bình an và hạnh phúc cùng sự an toàn cũng như nhận sự hỗ trợ và giúp đỡ từ người khác.

Cuộc sống sẽ đổi khác khi con người bớt ích kỉ, bớt vơ vét cho mình, bớt áp đặt người khác, bớt hận thù, bớt nhỏ nhen, bớt giận hờn.

Thay vào đó là những nụ cười,

Thay vào đó là sự cảm thông chia sẻ

Thay vào đó là những lời cầu nguyện liên lỉ

Thay vào đó là sự quan tâm tới hạnh phúc chứ không phải thành công

Thay vào đó là suy nghĩ, lời nói hay hành động yêu thương cụ thể và cần thiết…

Cuộc sống vẫn luôn có cả vui lẫn buồn, cả hạnh phúc và khổ đau, cả phúc lành lẫn sự cay đắng. NHƯNG VIỆC CHỌN ĐIỀU GÌ LÀ DO CHÍNH BẢN THÂN MÌNH QUYẾT ĐỊNH VÀ TRAO NÓ CHO BẢN THÂN VÀ NHỮNG NGƯỜI XUNG QUANH.

Hôm nay, bạn chọn là PHÚC LÀNH hay CAY ĐẮNG nào?

Đầu tuần mới an lành!

God bless!

Yeuthuong

butchivuive

Suy tư về YÊU hay CẦN

YÊU NHAU HAY CẦN NHAU…

Con người được sinh ra trong cuộc đời có lẽ không phải để sống lẻ loi một mình. Có một bài hát có ca từ thế này:

“Tôi chỉ thực sự là người nếu tôi sống với anh em tôi

Không phải ai xa lạ mà là người đang sống bên tôi

Thế giới này không ai là một hòn đảo

Vườn hoa này không có loài hoa lạc loài.”

Nếu lẻ loi một mình có lẽ con người không biết mình là người. Chính những người xung quanh cho mình có tương quan, có giao tiếp, và cho mình biết những người xung quanh là ai và đồng thời cũng khám phá ra chính mình là ai trong cuộc đời này.

Có một nhà văn đã viết rằng:

“Giữa những người lạ, ta cần một người quen.

Giữa những người quen, ta cần một người yêu.

Giữa những người yêu, ta cần một người hiểu.

Giữa những người hiểu ta cần một người tin.”

(Phạm Lữ Ân – Nếu biết trăm năm là hữu hạn.)

Như vậy, trong tình yêu, có lẽ có yêu nhau thôi thì chưa đủ.

Vì tình yêu chỉ thật nên thơ và hừng hực lửa khi mới yêu nhau.

Theo thời gian, tình yêu đó bị nhạt nhòa nếu không có sự vun đắp và làm mới từ đôi bên. Có lẽ vì vậy mà ngạn ngữ phương Tây có nói: Hôn nhân là mồ chôn của tình yêu.

Khi nói yêu nhau mà chưa thực sự hiểu hết những ưu và khuyết hay những thế mạnh hay thói xấu của nhau thì tiến tới hôn nhân là liều lĩnh lắm. Khi đã hiểu nhau nhưng chưa thực sự tin vào đối phương thì cũng chơi vơi ghê!

Thực sự không có ai hoàn hảo vậy nên cũng không thể có một tình yêu hoàn hảo, trọn vẹn. Đến vàng mười nguyên chất mà cũng chỉ có bốn số 9 chứ không hoàn hảo được. Vậy, điều nào đỡ nghi ngại hơn khi nói: “Anh yêu em” hay “Anh cần em”? Có lẽ là Anh cần em. Vì khi nói yêu nhưng liệu lời ấy có thật chăng? Nhưng khi nói: “Anh cần em” thì nó thể hiện nhiều điều trong đó.

Trước hết, khi nói ta cần ai đó thì đó là lời thú nhận. Thú nhận rằng mình không hoàn hảo. Thú nhận rằng cuộc đời mình cần sự bồi đắp từ đối phương. Ta biết giới hạn của mình, biết mình thiếu gì và mong muốn gì từ người sẽ giúp mình nên trọn vẹn hơn. Nhưng để nói lên điều này thì thường không dễ vì tự bản chất con người không muốn mất đi niềm kiêu hãnh của mình. Có một bài hát đương thời có câu:

“Ừ thì anh thích một mình nhưng sợ cô đơn

Sợ cảm giác trống vắng mỗi ngày mỗi lớn”

(Đông Thiên Đức – Ai chung tình được mãi)

Thứ đến, sự khác nhau giữa cần và muốn. Tôi còn nhớ khi sang văn hóa phương Tây, để học về cách sử dụng tiền, Cha giám đốc có nói với tôi phải phân định được đâu là cái mình CẦN và cái mình MUỐN. Cái mình muốn thì có rất nhiều, nhưng cái mình thực sự cần cho đời sống thì không nhiều lắm đâu. Cái mình cần thực sự là những điều cơ bản và thiết yếu nhất không thể không có như: ăn uống, quần áo mặc hay ngủ nghỉ,…

Vậy suy nghĩ cho kĩ thì: Mình có thực sự CẦN một người ở bên trọn đời, hiểu được ý nghĩa của việc đó và ý thức được những gì họ sẽ mang đến trong cuộc đời mình và trân trọng điều đó. Đó là một cuộc khám phá rất dài và sâu. Hôn nhân hay đời sống tận hiến chính là bằng chứng cao nhất cho sự cần nhau đó trong cuộc đời hiện sinh này.

Nguyện chúc cho mỗi người chúng ta nhận ra rằng chúng ta cần nhau trong cuộc đời thế nào và mỉm cười biết ơn vì sự hiện diện bên nhau và trong tim của nhau.

Cuối tuần an lành!

Yêu thương

butchivuive

SUY TƯ VỀ THUYỀN RỖNG

ĐÔI CHÚT SUY NGHĨ VỀ THUYỀN RỖNG

Trang Tử (chữ Hán: 莊子; 369—286 TCN) là một triết gia và tác gia của Đạo Giáo đã nói rằng:
“Người minh triết thì giống như con thuyền rỗng.”
Tư tưởng này được Triết gia Osho ((1931-1990)) triển khai rất sâu sắc con cuốn: “Thuyền rỗng”.

Để hiểu được phép ẩn dụ của hình ảnh thuyền rỗng, ta cần tưởng tượng ra câu chuyện của nó: “Nếu một người lái con đò đi qua sông và vô tình đụng phải một con thuyền trống rỗng , dù người đó có hẹp lòng đến đâu cũng không giận dữ bao giờ . Nhưng nếu thấy có người trên con thuyền đó , thì đã thấy chủ đò giận dữ, la lối và buông lời chửi mắng .” (Trích Thuyền rỗng – Osho).

Tại sao cùng là một hành động, nhưng trước không tức giận, sau lại tức giận. Thưa bởi vì trên thuyền có người.
Giờ ta thử áp dụng lý thuyết này vào lòng của mình. Nếu lòng của ta như con thuyền rỗng, không chứa đựng gì trong con thuyền của mình có thể là danh vọng, thành công, tiếng tăm, sang hèn, hơn thua, thiệt hơn, đẹp xấu, khen chê,… thì thử hỏi lúc đó ta có còn phiền não, hay tức giận gì cuộc đời chăng?

Tư tưởng Phật Giáo xem đỉnh cao của nhân cách là Vô Ngã. Không còn vướng bận bản ngã hay nói đơn giản hơn là cái TÔI của mình. Khi đó, con người sống trong giác ngộ, hòa mình vào với nguyên lý của đất trời.

Kitô Giáo cũng nói tới mầu nhiệm Tự Hủy (Kenosis) của Đức Giê-su trong Pl 2:6-11:
“Đức Giê-su vốn dĩ là Thiên Chúa
Nhưng đã không nhất quyết duy trì
địa vị ngang hàng với Thiên Chúa
Nhưng đã hủy mình ra không
Mặc lấy thân nô lệ
Trở nên giống phàm nhân
Sống như người trần thế….”

Trong thực tế cuộc sống, dường như những người càng va vấp, càng có tuổi thì ngộ dần ra việc cần thiết của việc giữ TĨNH KHÍ, một thái độ điềm đạm không phản ứng thái quá, không tức giận trước những điều trái ý xảy ra trong cuộc đời. Chính thái độ này giúp họ lắng nghe nhiều hơn, suy tư nhiều hơn, hiểu thấu sâu sắc hơn và thông cảm yêu thương.

Sở dĩ có thể đạt được như vậy, có lẽ họ đã phải học đặt cái tôi, bản ngã, những thứ đồ lỉnh kỉnh trên con thuyền của mình xuống. Họ thong dong cảm nhận từng hơi thở của mình, lặng lẽ ngắm nhìn những bông hoa dại mọc bên vườn, chiêm ngưỡng vẻ đẹp của trăng đêm và tận hưởng ánh sáng bình minh của mỗi ngày mới. Họ nhìn cuộc đời nhưng không phán xét cuộc đời. Họ ở trong cuộc đời nhưng không bám chấp vào đời. An yên, thanh thản và tĩnh lặng…

Nhiều người cho rằng, tĩnh khí hay tâm thái an yên này chỉ dành cho những người có tuổi, khi mọi đấu đá cuộc đời đã dừng lại, họ mới có cơ hội mà “vui thú điềm viên” hay “an hưởng tuổi già”. Điều này có phần đúng, nhưng nó không đúng hoàn toàn bởi vì có rất nhiều người trẻ hiện nay đã sống và thực hành điều này. Họ chọn cho mình một tư tưởng, mục đích sống thanh tao, một phong cách sống bình dị, và tận hưởng từng giây phút hiện tại. Mỗi ngày họ tập làm rỗng con thuyền lòng mình. Họ sống với hai chữ AN YÊN trước những những sóng gió.

Cầu chúc cho những người trẻ hôm nay có một lối sống đẹp, tử tế và hướng thiện!

butchivuive

SUY TƯ: QUY LUẬT HẠT GIỐNG

QUY LUẬT HẠT GIỐNG LÀ GÌ?

butchivuive

Trong cuộc sống tồn tại những quy luật, nếu chúng ta để ý và suy niệm về những quy luật đó, chúng ta có thể có được thành quả nhất định trong quá trình kiếm tìm sự khôn ngoan. Một trong những quy luật của tự nhiên đó là QUY LUẬT HẠT GIỐNG.

Quy luật hạt giống đưa ta về một thực tế của tự nhiên trong việc đạt được mục đích tồn tại và duy trì. Hãy thử nhìn vào một cây táo khi đến mùa ra trái. Mỗi cây thường có từ 300-500 trái táo. Mỗi trái táo lại có khoảng 10 hạt bên trong. Như vậy là mỗi cây táo trong tự nhiên có tới 3000 – 5000 hạt giống để tiếp tục sự tồn tại của loài táo. Nhưng tại sao lạ cần nhiều dữ vậy? Vì quá trình vận hành của tự nhiên, không phải 5000 hạt giống đó đều nảy mầm. Có những hạt bị các con thú khác tha đi, có những hạt không gặp được điều kiện đủ độ ẩm để có thể nảy mầm. Có những hạt mới lớn lên thì đã bị các loài chim hay thú ăn mất. Vì vậy tỉ lệ sống sót là rất thấp.

Chúng ta cũng thấy vậy nơi các loài cây khác hay côn trùng, hay các loài cá, và động vật. Ngay cả con người thời xưa khi các điều kiện y tế chưa phát triển tốt như bây giờ, các gia đình cũng có xu hướng sinh nhiều con hơn.

Bài học rút ra:

Bài học rút ra ở đây đương nhiên không phải là khuyến khích đẻ thật nhiều. hihi
Nhưng bài học ở đây là để đạt được một vấn đề gì đó, chúng ta cần phải gieo rất nhiều hạt giống.
Để nói được, đứa trẻ đã mất 3 năm để lắng nghe và bắt chước những âm thanh.
Để đi được, đứa bé đã phải lẫy, rồi bò, rồi tập đi ngã lên ngã xuống.
Để đi xe đạp, chúng ta phải mất cả tháng để tập giữ thăng bằng và ngã chảy cả máu.
Để có được một công việc, chúng ta phải vất vả đi phỏng vấn tới cả chục lần, thậm chí nhiều hơn.
Để có một người bạn tâm giao tri kỉ, chúng ta cần phải có rất nhiều bạn quen biết để tìm ra người bạn trân quý.
Để có được niềm vui và hạnh phúc trong gia đình, chúng ta phải nỗ lực rất nhiều để xây dựng, để yêu thương, tha thứ cũng như bỏ đi cái tôi ích kỉ của mình mỗi ngày.
Để có tương quan gần gũi và thân thương với con cái, chúng ta cần gieo hạt của sự quan tâm, dành thời gian chuyện trò, chơi với con, không áp đặt tư tưởng hay nói năng nhẹ nhàng tâm lý,…
v.v

happy family jumping together on the beach

Khi hiểu được quy luật của hạt giống, ta sẽ thấy những cố gắng mà chưa đạt hiệu quả cũng nằm trong tiến trình gieo hạt, và cứ kiên trì gieo hạt, sẽ có hạt nảy mầm.

Một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng là Michael Jordan đã nói rằng:
“Tôi đã ném hỏng hơn 9000 lần trong sự nghiệp của mình
Tôi đã thua 300 trận đấu
26 lần tôi được tin tưởng vào cú ném quyết định để thắng trận đấu và tôi đã ném hỏng
Tôi đã thất bại tơi bời trong cuộc đời.
Và đó là lý do tại sao tôi thành công.”

Chúc bạn một cuối tuần vui vẻ và kiên trì gieo hạt cho những gì bạn đang mong đợi.

Suy tư: Chữ AN

AN HÒA

butchivuive

AN HÒA là một tính từ ghép từ hai chữ: Bình An và Thuận Hòa, Hòa Hợp hay Hòa Bình. Nhiều bố mẹ đã chọn tính từ êm ái này đặt cho con của mình mong ước con sẽ có một đời sống an bình, thuận hòa trên dưới và có thể mang những mong ước khác nữa.

Nói đến chữ An thì không thể không nhắc tới tư tưởng Phật Giáo. Phật Giáo nhìn chữ An với nghĩa rộng và cả nghĩa hẹp cho từng trường hợp.

Câu chuyện kể rằng: khi các môn sinh của Đức Phật đi khất thực trở về tay trắng vì người dân mắng nhiếc họ và đuổi họ đi. Các môn sinh xin Ngài cho họ đi nơi khác để khất thực. Đức Phật hỏi họ: vì nơi này mọi người mắng nhiếc làm họ sân giận và nơi khác trưng cờ trải hoa đón họ thì họ sẽ thấy sung sướng, an lạc sao? Vậy có nghĩa là các con đem hết sự bình lặng trong tâm giao hết cho người khác? Ngoại cảnh có thể làm dao động các con và cũng có thể làm vui lòng các con?

Hiểu được tầm quan trọng của chữ An trong tâm là rất quan trọng, nhưng để có được nó thì không phải là việc đơn giản mà là quá trình tu tập cả cả đời người. Phật giáo có nói đến: Bát Chánh Đạo là những phương thức thực hành tu tập nhằm đưa hành giải thoát khỏi mọi bám chấp và vọng tưởng mê lầm, giúp hiển lộ trí tuệ hiểu biết đúng đắn. 8 con đường đều là những chỉ dẫn rất cần thiết để con người tu tâm dưỡng tánh, tập buông bỏ và đạt được bình an nội tâm.

Chữ An trong sự phong phú của ngôn ngữ Việt còn được thể hiện rất tinh tế qua từng từ mà nó đi cùng. Ví dụ như:

“Khi tâm không còn lo lắng muộn phiền và cảm thấy vui vẻ thì gọi là An Lạc.
Khi tâm không bị lay động bởi sóng gió cuộc đời thì gọi là An Bình.
Khi nở được nụ cười trên môi thì gọi là An Vui.
Khi trú tâm vào một pháp môn tu tập thì gọi là An Trú
Khi tâm không còn dao động thì gọi là An Tâm,
Khi thấy thanh thản không vướng bận gọi là An nhàn,
Khi cảm thấy mát mẻ trong lòng trong lòng thì gọi là An Nhiên,
Khi tâm không còn lo lắng chuyện quá khứ, hiện tại tương lai gọi là An Yên,
Khi cảm thấy không còn lo sợ thì là An Ổn,
Khi biết bằng lòng với những gì đang có gọi là An Phận,
Khi cảm thấy được bao bọc, chở che gọi là An Toàn,
Khi sống đoàn kết hòa hợp với mọi người gọi là An Hòa
Khi nơi mình sống được yên ổn gọi là An Cư
Khi mình có sự vững chãi lớn mạnh như ngọn núi gọi là An Sơn,
Khi có sự bình an tròn đầy gọi là An Viên,
Khi gặp chuyện buồn, được người khác động viên, chia sẻ gọi là An Ủi,…

Khi nói đến chữ An Hòa được dùng trong văn cảnh thì thấy rằng, người ta hay nói về quan hệ giữa Tâm và Trí : Tâm An Hòa hay Trí An Hòa. Tác giả Nguyễn Tầm Thường trong một bài viết “Trí sạch – Tâm An” của mình có nói:

Trí phải lặng cho tâm an nghỉ, hay tâm phải lặng cho trí an hoà.” 

Như vậy, an hòa được sinh ra từ mối quan hệ cân đối trong cái lặng của tâm và trí. Nói một cách khác, thì đó là sự dung hòa của con tim và khối óc trong sự chiêm niệm tĩnh lặng giữa bão tố của cuộc đời. Sự an hòa trong cõi lòng sẽ khó đạt được khi đầu óc suy nghĩ quá phức tạp, chất chứa trong đầu những ám ảnh của quá khứ, những hình ảnh lo lắng về tương lai không biết về đâu. Trí cũng không được an hòa khi tâm không lặng mà chất chứa phiền não, day dứt, hận thù, đố kỵ, nghi ngờ, oán hờn hay tủi nhục. Hai thái cực thái quá đó xé đi sự bình an nội tâm, cướp đi hạnh phúc của hiện tại, và lấy mất đi nụ cười cùng gương mặt an nhiên của kiếp nhân sinh.

Vậy, An hòa là hệ quả của sự cân bằng của tâm và trí trong cuộc sống, để có được điều đó, một trong những phương pháp tốt nhất mà các tôn giáo hay các thực hành tâm linh hay trị liệu đều nhắc tới là: Thiền định. Trong sự tĩnh lặng của tự nhiêm, trong sự hòa mình vào nhịp thở của vũ trụ, con người thực sự đối diện với lòng mình, với con người thật của mình và tất cả những mối tương quan với Tạo Hóa, với tha nhân xung quanh, với tự nhiên và với chính mình. Có thể trong những thực hành đầu tiên, ta sẽ giật mình như thể mình bước vào một tòa lâu đài mà mấy chục năm không được dọn dẹp, ngổn ngang, bừa bộn,… Rồi ngày qua ngày, ta thu dọn rác, xếp đặt lại những bàn ghế, nội thất, giá sách, đào xới lại khu vườn, trồng thêm nhiều cây hoa, thắp sáng tòa lâu đài với những ngọn nến lung linh, tận hưởng sự trong lành từ bên ngoài cho tới từng ngóc ngách đã được dọn dẹp sạch sẽ…

Tâm An vạn sự bình an.

Chúc cả nhà một tối an lành!