Author Archives: butchivuive

About butchivuive

Was born to love and serve...

SUY TƯ: QUY LUẬT HẠT GIỐNG

QUY LUẬT HẠT GIỐNG LÀ GÌ?

butchivuive

Trong cuộc sống tồn tại những quy luật, nếu chúng ta để ý và suy niệm về những quy luật đó, chúng ta có thể có được thành quả nhất định trong quá trình kiếm tìm sự khôn ngoan. Một trong những quy luật của tự nhiên đó là QUY LUẬT HẠT GIỐNG.

Quy luật hạt giống đưa ta về một thực tế của tự nhiên trong việc đạt được mục đích tồn tại và duy trì. Hãy thử nhìn vào một cây táo khi đến mùa ra trái. Mỗi cây thường có từ 300-500 trái táo. Mỗi trái táo lại có khoảng 10 hạt bên trong. Như vậy là mỗi cây táo trong tự nhiên có tới 3000 – 5000 hạt giống để tiếp tục sự tồn tại của loài táo. Nhưng tại sao lạ cần nhiều dữ vậy? Vì quá trình vận hành của tự nhiên, không phải 5000 hạt giống đó đều nảy mầm. Có những hạt bị các con thú khác tha đi, có những hạt không gặp được điều kiện đủ độ ẩm để có thể nảy mầm. Có những hạt mới lớn lên thì đã bị các loài chim hay thú ăn mất. Vì vậy tỉ lệ sống sót là rất thấp.

Chúng ta cũng thấy vậy nơi các loài cây khác hay côn trùng, hay các loài cá, và động vật. Ngay cả con người thời xưa khi các điều kiện y tế chưa phát triển tốt như bây giờ, các gia đình cũng có xu hướng sinh nhiều con hơn.

Bài học rút ra:

Bài học rút ra ở đây đương nhiên không phải là khuyến khích đẻ thật nhiều. hihi
Nhưng bài học ở đây là để đạt được một vấn đề gì đó, chúng ta cần phải gieo rất nhiều hạt giống.
Để nói được, đứa trẻ đã mất 3 năm để lắng nghe và bắt chước những âm thanh.
Để đi được, đứa bé đã phải lẫy, rồi bò, rồi tập đi ngã lên ngã xuống.
Để đi xe đạp, chúng ta phải mất cả tháng để tập giữ thăng bằng và ngã chảy cả máu.
Để có được một công việc, chúng ta phải vất vả đi phỏng vấn tới cả chục lần, thậm chí nhiều hơn.
Để có một người bạn tâm giao tri kỉ, chúng ta cần phải có rất nhiều bạn quen biết để tìm ra người bạn trân quý.
Để có được niềm vui và hạnh phúc trong gia đình, chúng ta phải nỗ lực rất nhiều để xây dựng, để yêu thương, tha thứ cũng như bỏ đi cái tôi ích kỉ của mình mỗi ngày.
Để có tương quan gần gũi và thân thương với con cái, chúng ta cần gieo hạt của sự quan tâm, dành thời gian chuyện trò, chơi với con, không áp đặt tư tưởng hay nói năng nhẹ nhàng tâm lý,…
v.v

happy family jumping together on the beach

Khi hiểu được quy luật của hạt giống, ta sẽ thấy những cố gắng mà chưa đạt hiệu quả cũng nằm trong tiến trình gieo hạt, và cứ kiên trì gieo hạt, sẽ có hạt nảy mầm.

Một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng là Michael Jordan đã nói rằng:
“Tôi đã ném hỏng hơn 9000 lần trong sự nghiệp của mình
Tôi đã thua 300 trận đấu
26 lần tôi được tin tưởng vào cú ném quyết định để thắng trận đấu và tôi đã ném hỏng
Tôi đã thất bại tơi bời trong cuộc đời.
Và đó là lý do tại sao tôi thành công.”

Chúc bạn một cuối tuần vui vẻ và kiên trì gieo hạt cho những gì bạn đang mong đợi.

Câu chuyện về SHMILY

SHMILY là gì?

butchivuive sưu tầm và suy tư

Ông bà tôi đã cưới nhau được hơn nửa thế kỷ và họ cứ luôn hay chơi một trò đặc biệt của họ hằng ngày. Mục tiêu của trò chơi là một người phải viết từ “SHMILY” ở một bất ngờ quanh nhà, còn người kia sẽ đi tìm.

Ông bà bôi từ đó lên gờ cửa sổ. Nó được viết lên hơi nước còn đọng lại trên gương sau vòi nước nóng. Thậm chí, có lần bà còn lật từng tờ của tập giấy nháp trên bàn để tìm thấy “shmily” trên tờ cuối cùng.

Những mảnh giấy nhỏ với chữ “shmily” được viết nguệch ngoạc được tìm thấy khắp nơi, có khi được nhét vào trong giày hoặc dưới gối. Từ “shmily” bí ẩn này gần như trở thành một phần trong ngôi nhà của ông bà tôi, cũng giống như đồ đạc vậy.

Thái độ hoài nghi và sự thực dụng ngăn cản tôi tin vào tình yêu nồng nàn và lâu dài. Cho đến khi tôi khám phá được bí mật “trò chơi” của ông bà tôi.

“Trò chơi” đi tìm từ “shmily” cứ tiếp diễn, cho đến khi bà bị bệnh ung thư. Bà yếu dần và không rời khỏi giường được nữa. Và một ngày kia, tất cả chúng tôi đều phải đối diện với một thực tế đau lòng: Bà mất. “Shmily” được viết nguệch ngoạc bằng màu vàng trên một dải lụa hồng đặt cạnh giường bà vào hôm bà mất.

Khi tất cả họ hàng và những người quen biết đã đi về, ông tôi lại gần giường bà nằm và bắt đầu hát cho bà nghe. Giọng ông khàn và nghẹn.

Tôi không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Vì tôi biết tôi đã được chứng kiến một tình yêu không bao giờ chết.

Tôi hỏi ông tôi, sau bao nhiêu năm, rằng “shmily” có nghĩa là gì. Và lần đầu tiên sau bao nhiêu năm, tôi được biết “shmily” đơn giản là “See how much I love you” (Xem anh yêu em nhiều đến nhường nào).

(Câu chuyện sưu tầm từ Internet)

SUY TƯ:

Câu chuyện dừng lại ở một tình yêu thật đẹp. Nó đẹp bởi vì nhiều lý do. Thứ nhất, sự duy trì tình yêu của đôi vợ chồng già. Tình cảm vợ chồng khi ở giai đoạn tân hôn mới cưới nhau thì tình yêu thắm thiết như đôi chim ri đến mùa giao phối, luôn luôn quấn quít bên nhau không rời. Nhưng khi có con cái, bộn bề cuộc sống, tình yêu dường như nhạt dần và không còn thể hiện ra bên ngoài nhiều. Cuộc sống hôn nhân lúc đó phần nhiều ở cái nghĩa vợ chồng, nhưng sự lãng mạn và những biểu hiện bên ngoài dường như thiếu vắng. Nhưng hãy nhìn vào cách đôi vợ chồng già viết những chữ Shmily lên mọi ngóc ngách của căn nhà để thể hiện tình yêu với nhau ngày này qua ngày khác trong suốt mấy chục năm chung sống. Và mỗi ngày đó, họ đều thấy mình hạnh phúc vì được yêu thương.

Thứ hai, thời gian để mà yêu thương thay vì giận hờn, cãi vã. Có một câu châm ngôn rằng: Nếu bạn dành 1 phút để hờn giận thì bạn đã mất 60s để yêu thương. Thời gian của mỗi người trong cuộc đời này có hạn, chúng ta không thể sống mãi. Vậy, thời gian sống để yêu thương có lẽ tốt hơn nhiều thời gian để sống trong nghi kị, giận hờn, ghen ghét hay oán than.
Hãy yêu thương đi khi bạn còn có thể.


Gửi tặng bạn một SHMILY hôm nay!

Suy tư: VINH QUANG VƯỢT LÊN SỰ BỘI PHẢN

PHẢN BỘI – LƯỠI DAO CHÍ TỬ TỪ ĐẰNG SAU

butchivuive

Một trong những nỗi đau lớn nhất của con người có thể trải qua, đó là Phản Bội.
Hiểu một cách đơn giản, thì phản bội là bị đâm lén sau lưng, bị bán đứng, bị cắm sừng, bị lấy mất thông tin quan trọng tiết lộ cho đối thủ.

Từ điến Tiếng Việt định nghĩa thế này: Phản bội là Hành động chống lại quyền lợi của cái mà nghĩa vụ bắt buộc mình phải tôn trọng và bảo vệ, của người mà điều cam kết bằng lý trí hoặc tình cảm đòi hỏi ở mình lòng trung thành tuyệt đối.

Từ điển Tiếng anh thì cụ thể hơn một chút với 3 lớp nghĩa:
1. to give information about somebody/something to an enemy (đưa thông tin về ai đó hoặc điều gì đó cho kẻ thù hay đối thủ).
2. to hurt somebody who trusts you, especially by lying to or about them or telling their secrets to other people (làm tổn thương ai đó đã tin tưởng bạn, đặc biệt là nói dối họ hay nói về điều bí mật của người khác.)
3.  to ignore your principles or beliefs in order to achieve something or gain an advantage for yourself (Làm ngơ trước luân thường, đạo lý để kiếm trác hay trục lợi cho bản thân.)
4. to tell somebody or make them aware of a piece of information, a feeling, etc., usually without meaning to (Nói với ai đó hoặc làm cho họ để ý về một thông tin, cảm xúc, v.v mà thường không có ý nghĩa).

Hiểu rõ hơn thế nào là phản bội, ta thấy rằng Phản bội là điều rất rất không nên làm trong cuộc sống. Thế nhưng, việc này lại không phải là hiếm và thậm chí lại thấy khá nhiều trong văn học hay thực tế cuộc sống.

Bộ phim 300 CHIẾN BINH SPARTA được sản xuất năm 2006 của đạo diễn Zack Snyder đã diễn tả những nét đẹp của một dân tộc Sparta mạnh mẽ, anh dũng, chiến đấu đầu quả cảm của vị vua hi Vua Leonidas cùng 300 tinh binh Sparta đã quyết tử đánh trả đạo quân Ba Tư khổng lồ gần 10.000 quân do Vua Xerxes chỉ huy nhằm thôn tính đất nước Hy Lạp. Sẽ có những cái nhìn khác nhau về nguyên nhân của thất bại của sự kháng cự của 300 với 10.000. Nhưng dường như bộ phim lại dồn vào hai chi tiết có liên quan đến sự phản bội.
Thứ 1: Sự phản bội của hội đồng đất nước chần chừ không chịu cho quân tiếp ứng.
Thứ 2: Thống soái liên quân Hy Lạp là vua Stapart Leonidas chỉ huy khoảng 7.000 quân, đến cửa ngõ quan trọng Thermopylae trước dự tính để đón giặc mạnh. Cửa ngõ này thực tế là một đường thông hẹp, một bên là núi, một bên vực thẳm. Nó nhỏ đến mức chỉ một chiếc xe ngựa có thể đi qua. Muốn tiến vào Athens, quân Ba Tư buộc phải qua đường này. Sau 5 ngày, quân Ba Tư phát lệnh tấn công. Chiến đấu nơi rừng núi hiểm trở, họ không thể phát huy được ưu thế đông người, tên nhiều nên bị người Hy Lạp đẩy lui, dù liên tục tấn công. Chính trong lúc Xerxes hết kế, bất ngờ, một tù binh Hy Lạp chỉ cho ông con đường tắt, có thể đi qua Thermopylae. Xerxes vô cùng mừng rỡ, lập tức cho quân bao vây phía sau lưng Thermopylae.

Như vậy, một sự phản bội có vẻ nhỏ nhưng lại gây ra hậu quả kinh hoàng. Đây là điều mà chúng ta thấy, trong chiến tranh những tình báo hay gián điệp được vài vào lòng của quân địch từ rất lâu, rất lâu để có vị trí và có lòng tin, rồi sau đó sẽ cung cấp những thông tin chí tử về. Những thất bại của những vị vua hay tướng đều phần nào có liên quan tới những “kẻ tín cẩn” này.

Thêm vào đó, có một nụ hôn nổi tiếng trong lịch sử nhân loại mà rất nhiều người nói tới là Nụ Hôn của Giu-đa.

Kinh Thánh kể câu chuyện rằng Giu-đa bán Thầy của mình là Chúa Giê-su sau 3 năm cùng học, cùng ăn uống, cùng chứng kiến bao phép lạ của Chúa. Nhiều nhà chú giải cho rằng, đây là nước cờ của Giu-đa để dồn Chúa vào đường cùng và sẽ phải tỏ lộ sức mạnh giải phóng đầy quyền năng của Ngài trên quân áp bức Rô-ma và trở thành Vua dân Do Thái theo nghĩa đen. Hành động hôn Chúa của Giu-đa trong đêm ở vườn cây dầu là một hành vi bình thường có tính giao tiếp như gặp nhau là bắt tay vậy. Nhưng chính cái hành động tưởng như đậm tính tình thân thầy trò thì nay trở thành biểu tượng của chỉ điểm. Vì trong đêm tối có thể bắt nhầm người, nên Giu-đa hôn ai thì chính là người đó.

Đặt mình trong hoàn cảnh bị phản bội như vậy, chúng ta sẽ có khuynh hướng nổi giận và bị tổn thương sâu sắc. Cái đau nhất của sự phản bội đó là sự bất ngờ. Cái người mà ta thương, ta tin tưởng, ta tâm tình thì ngay giơ gót đạp ta, đâm ta mội mũi chí tử.

Nhưng bài học ta học được nơi Chúa hôm nay thì lại rất khác. Chúa không coi đó là thất bại, Chúa không nhìn đó là sự tổn thương. Ngài chấp nhận thực tế và nhìn xa hơn vào chương trình cứu độ con người. Việc Giu-đa bán Ngài lại trở nên như cái cò khởi động cho những đau khổ mà Ngài sẽ chịu vì nhân loại. Và chính trong đau khổ đó, Ngài sẽ được tôn vinh. Những phản bội, đau khổ, bất công, nước mắt mà ta đang chịu cũng sẽ có ý nghĩa khi ta kết hợp chúng với cuộc khổ nạn và phục sinh của Chúa.

Mỗi lần chúng ta bị đôi xử tệ bởi người khác, đó là cơ hội để tôn vinh Chúa và Vương Quốc đầy yêu thương và thứ tha của Ngài, kết hợp với đau khổ của Chúa và thực thi lòng xót thương. Đây luôn luôn là điều chúng ta được mời gọi để sống, để thực hành chứ không phải chỉ để nói suông.

Lạy Chúa, xin thêm sức mạnh cho chúng con, để chúng con làm chứng cho tình yêu thương, lòng tha thứ của Chúa giữa cuộc đời này. Amen.

Handwritten quote Te Amo as banner in Spanish. Translated Love You. Lettering for header, label, advertising, label, flyer

Suy tư: VÔ THƯỜNG

MỌI SỰ RỒI CŨNG SẼ QUA

butchivuive

Một ngày nọ, vua Salomon bỗng muốn làm bẻ mặt Benaiah, một cận thần thân tín, nổi tiếng khôn ngoan, thông thái. Vua bèn nói với ông: “Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một món quà nhân lễ hội lần này, và ta cho ông 6 tháng để làm việc đó”
Benaiah trả lời: “ Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, thưa đức vua”
Nhà vua nói: “món quà đó có sức mạnh kì diệu. Nếu kẻ nào đang vui, nhìn vào nó sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn nhìn thấy nó sẽ vui”. Vua salomon biết rằng sẽ không đời nào có một món đồ như vậy tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bang.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một món quà như thế.
Vào đêm trước ngày lễ, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của kinh thành. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi: “có bao giờ ông nghe tới một món đồ kì diệu làm cho người hạnh phúc nhìn thấy nó thì quên đi niềm vui sướng và người đau khổ nhìn thấy nó thì quên đi nỗi buồn ko?”
Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng ngời một nụ cười.

Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mùa lễ hội. “Nào ông bạn của ta-vua Salomon hỏi-ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa? Tất cả cận thần đều cười lớn và cả Salomon cũng cười
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: “Nó đây thưa đức vua”. Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó có khắc dòng chữ:

 “MỌI VIỆC RỒI SẼ QUA
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó nó sẽ trôi đi, bất cứ một đế chế chính trị nào đó rồi cũng sẽ tàn, ông cũng chỉ còn là cát bụi và tất cả chỉ là vô thường.

Mọi sự ở trần gian này đều là Vô thường. Hay nói đơn giản hơn là chẳng có điều gì tồn tại mãi mãi ở cõi đời này cả. Ngay cả đến những cứng rắn như những công trình hoành tráng xa hoa của các bậc đế vương xưa kia cũng đã sẽ có lúc tàn lụi, ngay cả những thứ đáng sợ như chiến tranh thế giới thứ 1 rồi thứ 2 cũng đã qua đi, hay là những đêm trường đen tối của loài người khi con người phải sống trong cảnh nô lệ, mất phẩm giá. Rồi đến những niềm vui của những bữa tiệc, của ngày cưới, của sinh nhật, của mừng thọ, của kỉ niệm 25 năm, 50 năm hay 75 năm… Tất cả rồi cũng sẽ qua.

Tất cả niềm vui, nỗi buồn, nụ cười và nước mắt, sung sướng hay đau khổ rồi cũng sẽ qua. Đứng trước thực tế này, bạn đang nghĩ gì? Bạn sẽ mỉm cười vì thấy rằng những nỗi đau khổ mình đang chịu rồi sẽ qua? hay bạn đang buồn vì cái hạnh phúc mà bạn đang có cũng mong manh qua đi?

Trong cuốn sách “Đời thay đổi khi chúng ta thay đổi – Tập 5 ” của Andrew Matthew, tác giả có đúc kết rằng:

Để hạnh phúc hơn, thì chúng ta cần hoặc là
a) thay đổi thế giới, hoặc là
b) thay đổi cách suy nghĩ của mình.
Thay đổi cách suy nghĩ của mình thì dễ thực hiện hơn nhiều”

Không phải cái gì đã xảy ra quyết định hạnh phúc của bạn. Chính là cách bạn nghĩ thế nào về điều đã xảy ra để sống hạnh phúc.”

Đó là cách thực tiễn để đối diện với vấn đề ngoài tầm kiểm soát trong đời sống. Thay đổi cách mình nhìn nhận nó. Ví dụ: Mình là con người rất giờ giấc, mình muốn mọi thứ phải đúng giờ giấc quy định. Rồi một ngày mình mua vé máy bay là chuyến bay delay (trễ giờ bay) 2 lần tổng cộng 6 tiếng. Vậy mình sẽ nổi điên và ca thán trời ơi đất hỡi ở sân bay, gọi điện than phiền, kêu ầm ĩ lên hãng máy bay và sống 6 giờ đó trong tức giận và bực tức.

Và bây giờ, thử áp dụng 2 nguyên tắc: Rồi mọi việc cũng qua và thay đổi cách nghĩ. 6 tiếng rồi cũng sẽ qua thôi. Mình sẽ phải làm gì với 6 tiếng này đây để nó có ý nghĩa và hạnh phúc? Phải rồi, ngồi xuống viết một cái email cảm ơn một người đã giúp đỡ mình, hỏi han một số bạn bè thân thiết nhưng lâu chưa liên lạc, hay may quá mình có mang một cuốn sách hay để chìm đắm vào nó, hay nghe lại những bài nhạc của một thời thanh xuân rực rỡ của mình hay ngồi xem lại những hình ảnh kỉ niệm của gia đình, hay thử bắt chuyện với người đồng cảnh ngộ với mình và làm quen với vài người bạn ở sân bay,…

Bạn thấy đó, từ bực tức trở thành những hành động có ý nghĩa.
từ đổ lỗi cho cả thế giới trở thành thay đổi thích nghi một cách tích cực cho cuộc đời mình.

Cuộc đời bạn, buồn hay vui, sướng hay khổ, cười hay khóc
là do chính bạn chọn cho mình, đừng đổ lỗi cho ai hay hoàn cảnh.


Chúc bạn một tối an lành!

Suy tư: Chữ AN

AN HÒA

butchivuive

AN HÒA là một tính từ ghép từ hai chữ: Bình An và Thuận Hòa, Hòa Hợp hay Hòa Bình. Nhiều bố mẹ đã chọn tính từ êm ái này đặt cho con của mình mong ước con sẽ có một đời sống an bình, thuận hòa trên dưới và có thể mang những mong ước khác nữa.

Nói đến chữ An thì không thể không nhắc tới tư tưởng Phật Giáo. Phật Giáo nhìn chữ An với nghĩa rộng và cả nghĩa hẹp cho từng trường hợp.

Câu chuyện kể rằng: khi các môn sinh của Đức Phật đi khất thực trở về tay trắng vì người dân mắng nhiếc họ và đuổi họ đi. Các môn sinh xin Ngài cho họ đi nơi khác để khất thực. Đức Phật hỏi họ: vì nơi này mọi người mắng nhiếc làm họ sân giận và nơi khác trưng cờ trải hoa đón họ thì họ sẽ thấy sung sướng, an lạc sao? Vậy có nghĩa là các con đem hết sự bình lặng trong tâm giao hết cho người khác? Ngoại cảnh có thể làm dao động các con và cũng có thể làm vui lòng các con?

Hiểu được tầm quan trọng của chữ An trong tâm là rất quan trọng, nhưng để có được nó thì không phải là việc đơn giản mà là quá trình tu tập cả cả đời người. Phật giáo có nói đến: Bát Chánh Đạo là những phương thức thực hành tu tập nhằm đưa hành giải thoát khỏi mọi bám chấp và vọng tưởng mê lầm, giúp hiển lộ trí tuệ hiểu biết đúng đắn. 8 con đường đều là những chỉ dẫn rất cần thiết để con người tu tâm dưỡng tánh, tập buông bỏ và đạt được bình an nội tâm.

Chữ An trong sự phong phú của ngôn ngữ Việt còn được thể hiện rất tinh tế qua từng từ mà nó đi cùng. Ví dụ như:

“Khi tâm không còn lo lắng muộn phiền và cảm thấy vui vẻ thì gọi là An Lạc.
Khi tâm không bị lay động bởi sóng gió cuộc đời thì gọi là An Bình.
Khi nở được nụ cười trên môi thì gọi là An Vui.
Khi trú tâm vào một pháp môn tu tập thì gọi là An Trú
Khi tâm không còn dao động thì gọi là An Tâm,
Khi thấy thanh thản không vướng bận gọi là An nhàn,
Khi cảm thấy mát mẻ trong lòng trong lòng thì gọi là An Nhiên,
Khi tâm không còn lo lắng chuyện quá khứ, hiện tại tương lai gọi là An Yên,
Khi cảm thấy không còn lo sợ thì là An Ổn,
Khi biết bằng lòng với những gì đang có gọi là An Phận,
Khi cảm thấy được bao bọc, chở che gọi là An Toàn,
Khi sống đoàn kết hòa hợp với mọi người gọi là An Hòa
Khi nơi mình sống được yên ổn gọi là An Cư
Khi mình có sự vững chãi lớn mạnh như ngọn núi gọi là An Sơn,
Khi có sự bình an tròn đầy gọi là An Viên,
Khi gặp chuyện buồn, được người khác động viên, chia sẻ gọi là An Ủi,…

Khi nói đến chữ An Hòa được dùng trong văn cảnh thì thấy rằng, người ta hay nói về quan hệ giữa Tâm và Trí : Tâm An Hòa hay Trí An Hòa. Tác giả Nguyễn Tầm Thường trong một bài viết “Trí sạch – Tâm An” của mình có nói:

Trí phải lặng cho tâm an nghỉ, hay tâm phải lặng cho trí an hoà.” 

Như vậy, an hòa được sinh ra từ mối quan hệ cân đối trong cái lặng của tâm và trí. Nói một cách khác, thì đó là sự dung hòa của con tim và khối óc trong sự chiêm niệm tĩnh lặng giữa bão tố của cuộc đời. Sự an hòa trong cõi lòng sẽ khó đạt được khi đầu óc suy nghĩ quá phức tạp, chất chứa trong đầu những ám ảnh của quá khứ, những hình ảnh lo lắng về tương lai không biết về đâu. Trí cũng không được an hòa khi tâm không lặng mà chất chứa phiền não, day dứt, hận thù, đố kỵ, nghi ngờ, oán hờn hay tủi nhục. Hai thái cực thái quá đó xé đi sự bình an nội tâm, cướp đi hạnh phúc của hiện tại, và lấy mất đi nụ cười cùng gương mặt an nhiên của kiếp nhân sinh.

Vậy, An hòa là hệ quả của sự cân bằng của tâm và trí trong cuộc sống, để có được điều đó, một trong những phương pháp tốt nhất mà các tôn giáo hay các thực hành tâm linh hay trị liệu đều nhắc tới là: Thiền định. Trong sự tĩnh lặng của tự nhiêm, trong sự hòa mình vào nhịp thở của vũ trụ, con người thực sự đối diện với lòng mình, với con người thật của mình và tất cả những mối tương quan với Tạo Hóa, với tha nhân xung quanh, với tự nhiên và với chính mình. Có thể trong những thực hành đầu tiên, ta sẽ giật mình như thể mình bước vào một tòa lâu đài mà mấy chục năm không được dọn dẹp, ngổn ngang, bừa bộn,… Rồi ngày qua ngày, ta thu dọn rác, xếp đặt lại những bàn ghế, nội thất, giá sách, đào xới lại khu vườn, trồng thêm nhiều cây hoa, thắp sáng tòa lâu đài với những ngọn nến lung linh, tận hưởng sự trong lành từ bên ngoài cho tới từng ngóc ngách đã được dọn dẹp sạch sẽ…

Tâm An vạn sự bình an.

Chúc cả nhà một tối an lành!


Suy tư: Nghệ thuật nhận lãnh

NHẬN CŨNG LÀ MỘT NGHỆ THUẬT

butchivuive

Cho đi là một nghệ thuật, vì cách cho không tế nhị sẽ có thể làm tổn thương người nhận. Vậy nên, cho là một nghệ thuật thì người cho cũng là một nghệ sĩ.

Tuy nhiên, trong cuộc sống thường nhấn mạnh đến cho đi thay vì nhận lãnh. Vì cho đi có vẻ khó hơn là nhận, cho đi cũng có nghĩa là hy sinh cái mình đang có cho người khác. Cho đi cũng có nghĩa là mở lòng ra thay vì ích kỉ giữ cho riêng mình.

Cho đi còn quan trọng hơn vì không chỉ cho đi về vật chất, cho đi còn có thể là cho thời gian để lắng nghe, cho niềm hy vọng trong cơn quẫn bách, cho sự cổ võ, động viên, khích lệ khi muốn chùn chân, cho những lời khuyên chân thành, cho đi sự trợ giúp về tinh thần, và trên hết là cho đi chính bản thân mình. Cách nào đó, xuất phát từ tâm thiện, cho đi là bao dung, là quảng đại, là từ bi, là yêu thương.

Nhưng do vì đề cao sự cho đi, nên việc nhận lãnh trở nên một hành động có vẻ tầm thường hay ở vị thế của kẻ bề dưới hay kẻ thiếu thốn. Nhìn dưới một góc độ khác thì nhận lãnh cũng quan trọng như cho đi vậy.

Trước hết, nhận là tỏ ra cho người cho thấy là họ có cái gì đó có thể cho. Khi chúng ta nói:

Cảm ơn tấm lòng tốt của bạn, vì sự giúp đỡ trong lúc tôi khốn khó;

Cảm ơn, bạn đã cho tôi hy vọng;

Cảm ơn, bạn đã cho tôi một lý do để tiếp tục sống;

Cảm ơn, ba mẹ đã để cho con biến giấc mơ của con thành hiện thực;

v.v…

Như vậy, khi nhận từ người khác, cách nào đó ta giúp họ thấy được món quà đặc biệt và quý giá mà họ có thể đem cho. Đôi khi, chỉ trong cái nhìn của người nhận mà những người cho mới khám ra những món quà hay những thứ mà họ có thể cho đi, dù đó chỉ là một nụ cười.

Nhận để khiêm tốn đón vào mình những thứ mình còn thiếu hay người khác nghĩ mình thiếu.

Nhận để học lấy tấm lòng biết ơn người, biết ơn đời vì không ai là một hòn đảo, khi sống với nhau chúng ta cần nương tựa vào nhau.

Nhận cũng là cách để cho thấy sự bình đẳng giữa mối quan hệ, không phải vì mình quá giàu nên mình không cần nhận gì, nhưng mình nhận vì tấm lòng của người bạn đã dám cho, đã chân thành đưa tới.

Nhận để khơi lên những điều tốt lành nơi tâm hồn người cho, để họ cũng cảm thấy họ đang làm điều có ích tốt đẹp cho cuộc đời.

Nhận để rồi cũng sẽ cho đi, lan tỏa yêu thương, chia sẻ khốn khó cũng như hạnh phúc với người.

Nhận là một nghệ thuật và người nhận cũng là một nghệ sĩ.

Chúc cả nhà một tối an lành!

Suy tư: SỨC MẠNH VÀ TÁC HẠI CỦA LỜI NÓI

LỜI TỬ TẾ KHÁC NÀO MẬT ONG…

butchivuive

Lời nói không là dao, mà cắt lòng đau nhói.

Lời nói không là khói, mà khóe mắt cay cay.

Lời nói không là mây, mà đưa ta xa mãi.

Sao không ngồi nghĩ lại, nói với nhau nhẹ nhàng“.

Văn hóa phương Đông có câu: “Nhất ngôn triết tận bình sinh phúc.

Nghĩa là: Một câu nói có thể làm hao tổn phúc đức của một đời người. Trong hành trình cuộc đời, có thể không phải ngày ngào mình cũng làm một việc thiện hay một điều ác. Nhưng việc nói lời đau nhói, chua chát, cay đắng, gây tổn thương, thiếu đạo đức, khó nghe, không đứng đắn thì có thể ta làm hằng ngày và thậm chí là nhiều lần trong ngày.

Ta vẫn biết rằng: Lòng đầy miệng mới nói ra. Vì vậy, lời nói xuất phát tự tâm, tự lòng của mình. Nếu cứ hay nói những lời không thiện ý, gieo thị phi, nguyền rủa đời, nguyền rủa người thì chính là hao tổn đến nguyên khí của chính bản thân và làm tổn thương biết bao nhiêu người trong hành trình làm người của mình trên chốn dương gian.

Ngôn ngữ nói chung và đặc biệt là ngôn ngữ con người, chúng là món quà của Thượng Đế cho muôn loài để có thể giao tiếp và hiểu nhau trong cuộc sống. Với loài người, thì nó lại lên một tầm cao mới, ngôn ngữ có thể bày tỏ cảm xúc, suy nghĩ, tư tưởng của người nói cho người nghe để xây dựng tình cảm yêu thương và cuộc sống văn minh loài người. Ấy vậy, tiếc thay, ngôn ngữ đó cũng có thể bị lạm dụng hay sử dụng thiếu suy nghĩ và tùy tiện gây ra những tổn thương không đáng có trong giao tiếp hằng ngày.

Ví dụ: Không có mắt à!!! Thay vì nói vậy, hãy thử: Em nên cẩn thận kẻo ngã và để ý hơn lần sau nhé!
Cô không biết gì thì đừng có nói! Thay vì nói vậy, hãy thử: Cuộc sống vốn không đơn giản như những gì mình thấy em à. Để anh giải thích cho em dưới một góc nhìn khác nhé!

Văn hóa phương Tây dường như nắm bắt được yếu tố này nên những lời nói trong cuộc sống thường lịch sự và ngay cả khi họ không hài lòng hay nóng giận họ vẫn diễn đạt một cách ít gây xung đột hay tổn thương đối phương và nhất là không dùng bến bạo lực ngôn ngữ hay thể lý.

Một lời tử tế có thể làm thay đổi cả ngày sống của một ai đó!

Sẽ đến một ngày, sau những va vấp của cuộc sống, sau những đổ vỡ không đáng có, sau những chia ly vĩnh biệt, ta nhận ra sao ta không dùng thời gian quý báu bên nhau để cư xử tử tế với nhau, để yêu thương nhau khi còn có thể, và có thể dùng lời nói như mật ong: Làm dịu ngọt tâm hồn và chữa lành những tổn thương thể lý (Châm ngôn 16:24).

Có một câu trong một cuốn sách nói thế này:

Một ngày hãy nói lời tử tế 3 lần,

Một ngày hãy khen 3 người,

Một ngày hãy tạ ơn 3 điều,

Một ngày hãy thinh lặng 3 phút,

Một ngày hãy hít thở sâu 3 lần

v.v…

Chúc bạn một ngày mới đem năng lượng tích cực và lời nói tử tế tốt lành vào cuộc đời mình và thế giới này.

Suy tư: LÒNG CHÚA XÓT THƯƠNG

CỬ HÀNH TÌNH YÊU THƯƠNG, LÒNG XÓT THƯƠNG

butchivuive

Tiếng Hebrew là ngôn ngữ gốc của Kinh Thánh. Trong ngôn ngữ này, lòng xót thương cũng có nghĩa là DẠ MẸ.

Thạt tuyệt vời khi, nhìn vào hình ảnh dạ mẹ với lòng xót thương. Dạ Mẹ là nơi an toàn nhất, êm ấm nhất, đầy đủ nhất cho đứa trẻ mong manh và yếu đuối lớn lên trong vòng 9 tháng. Hằng ngày trong vòng 9 tháng đó, người Mẹ và bào thai hay thai nhi gắn liền làm 1 chung một hơi thở, chung một nguồn sống, chung một dòng máu, chung một thịt xương. Người Mẹ hằng ngày quan tâm vỗ về và để ý tới bất kỳ chuyển động nhỏ nhất của con.

Chính vì sự liên kết mật thiết đó mà Người Mẹ dường như chẳng bao giờ để con mình rời khỏi dạ mẹ, lòng mẹ. Trong bộ phim Thương ngày nắng về, diễn viên đóng vai Bà Nga đã nghẹn ngào nói lên tâm sự của những người Mẹ: “Có đứa nào mà Mẹ không phải lo, lo từ lúc trong bụng, đẻ ra, lo cho lành lặn, khỏe mạnh, lo nó lớn lên thành người, lo dựng vợ gả chồng, lo công việc làm. Làm mẹ bao giờ chết mới hết lo con ạ.”

Tình yêu của Người Mẹ diễn tả một tấm lòng bao la rộng lớn mà có thể gọi là Lòng xót thương. Lòng xót thương có thể hiểu là tình yêu thương vô bờ bến cho đối tượng mà dường như không làm gì để nhận tình yêu đó. Một tình yêu vô vị lợi, một tình yêu không tính toán, một tình yêu không điều kiện, một tình yêu bao dung và thứ tha.

Nếu những người Mẹ mà còn có lòng với con cái như vậy, thì huống gì Thiên Chúa Đấng đã dựng nên và yêu thương con người. Hy sinh, chịu chết để cứu con người.

Ngày hôm nay, là ngày để dừng lại, để chiêm ngắm và để cử hành lòng xót thương của Chúa nơi cuộc đời mình, nơi gia đình mình và toàn thế giới. Để rồi mình cũng bắt chước Ngài và bắt đầu yêu thương và xót thương nơi chính cuộc đời mình, nơi gia đình mình.

Chúc cả nhà mừng lễ vui vẻ và sốt sắng trong tình yêu Chúa.

Suy tư: Mâu Thuẫn

CHỮA LÀNH MÂU THUẪN

butchivuive

Trong cuộc sống ta hay dùng từ Mâu thuẫn. Vậy thực sự mâu thuẫn là gì? Tại sao nó lại được đưa ra làm cái để so sánh cho những gì là phi lý ngược nhau hay tình trạng xung đột, chống chọi nhau, không hòa thuận với nhau.

Chuyện kể rằng: Ở nước Sở có thứ binh khí là Mâu: thứ binh khí có cán, mũi nhọn. Còn Thuẫn: cái khiên, cái mộc. Có người bán cái mâu và cái thuẫn. Y khoe rằng: Cái mâu của tôi rất nhọn, bất cứ vật gì cũng có thể đâm thủng được cả, đến khi quảng cáo cho cái thuẫn thì y nói: cái thuẫn của tôi có thể ngăn cản được mọi thứ binh khí. Có người hỏi: Nay nếu dùng cái mâu của anh để mà đâm cái thuẫn của anh thì sao? Người kia không thể trả lời được. Về sau những điều trái ngược nhau thì gọi là mâu thuẫn.

Chúng ta có hay mâu thuẫn không? Thực tế cho thấy câu trả lời có nhiều hơn không.

Chúng ta ở chính trong ngôi nhà của mình nhưng đôi lúc lại thấy như mình không ở trong nhà, trong mái ấm của mình vậy.

Chúng ta bận rộn làm việc nhưng lại thấy chán chường

Giữa chốn đông người náo nhiệt mà lại thấy như cô đơn lạc lõng biết bao.

Theo một tôn giáo để thấy thư thái bình an nhưng lòng lại chất chứa nghi ngờ, hoang mang, v.v…

Những mâu thuẫn đó có thể làm cho chúng ta thấy thật khó chịu, làm mất tinh thần và đôi lúc làm chúng ta tức giận với chính mình và những người xung quanh.

Sâu xa của tâm trạng đó là vì những mâu thuẫn đó làm cho chúng ta không thực sự cảm nhận rằng mình đang SỐNG THỰC, sự tồn tại của mình bị khuyết, bị thiếu đi sự trọn vẹn của nó. Mình không thực sự cảm giác mình là mình, hay thuộc về nơi mình phải thuộc về, hay sống với những con người thực sự hiểu và yêu mình. Mỗi cánh cửa lúc đó được mở ra là chúng ta thấy thêm biết bao nhiêu cánh cửa đã đóng chặt.
Chênh vênh và chênh vênh…

THỬ MỘT LĂNG KÍNH KHÁC NHÌN VÀO MÂU THUẪN

Thành ngữ phương Tây có một câu: Think outside of the Box.

Đôi lúc mình cứ ngồi lì trong cái hộp của quan điểm, thành kiến hay truyền thống hay văn hóa của mình. Nó dường như định hướng suy nghĩ của mình trở nên một chiều, và đâm vào ngõ cụt, không lối thoát. Đã đến lúc phải ra ngoài cái hộp đó hay đến lúc phải mang một lăng kính màu hồng hay xanh hay vàng thay cho lăng kính đen xì xì mà mình vẫn hay mang.

Những mâu thuẫn không phải tự nhiên mà đến. Nó chính là tiếng lòng thâm sâu của mình. Nó chính là khao khát vẫn ẩn khuất sau những bức màn dày đặc của trách nhiệm, bổn phận, nguyên tắc, luật lệ, truyền thống văn hóa, tôn giáo hay những chuẩn mực đạo đức. Những tiếng lòng dồn nén đó tự bản thân muốn được hiện thực hóa. Khi những người yêu nhau, họ giúp nhau hiện thực hóa những điều đó. Ước mơ của anh trở thành của em và ước mơ của em trở nên của anh. Thật hạnh phúc cho những nơi mà những khát vọng thâm sâu vẫn được sẻ chia và giúp đỡ nhau hiện thực hóa trong đời thực.

Có một bài hát có lời rằng: “Đời con nay vẫn là như giấc mơ chưa tròn…” Có những mâu thuẫn hay khát khao trong lòng mà chỉ có Thượng Đế mới lấp thỏa mãn hay lấp đầy nổi. Đó là khát khao hạnh phúc mãi mãi, đó là bình an nội tâm, đó là sự sống viên mãn không còn nỗi sợ hãi, đó là khát khao trở nên như một vị thần,… Với một cách tích cực, những mâu thuẫn trong lòng mình do đó được hiểu là một sự va chạm để giúp ta chuyển động về hướng của Thượng Đế hơn.

Suy tư: Đổ lỗi hay Tha Thứ

butchivuive

Stressed man, under pressure, sitting on floor cover face feel discomfort as a lot of hands pointing forefingers to him blaming as guilty. Human depression, social anxiety, victim of mental distress.

NHỮNG MỐI QUAN HỆ VÀ NỖI ĐAU

Cuộc sống là chuỗi những niềm vui và nỗi buồn. Nhưng có một thực tế khá phũ phàng ràng, càng những người mình yêu thương thì lại là những người gây cho mình những tổn thương sâu sắc nhất.

Những mỗi quan hệ giữa vợ-chồng, bố mẹ – con cái, hay anh chị em ruột thịt, thầy cô giáo- học trò, cha xứ – giáo dân, đó thường là nơi những nỗi đớn đau của chúng ta xảy ra.

Trong một số trường hợp, sự tổn thương còn ghê gớm tới mức ngay cả khi người gây tổn thương cho ta đã qua đời, chúng ta vẫn cần được giúp đỡ để hiểu được chuyện gì đã xảy ra trong mối quan hệ đó.

II. ĐỔ LỖI VÀ THA THỨ

Cái cám dỗ lớn nhất thường hay xảy ra là một số người vẫn tiếp tục đổ lỗi, lên án cho những người gần gũi nhất của họ về bản thân họ ngày hôm nay. “Vì anh mà cuộc đời tôi ra khốn nạn thế này!” “Vì mẹ đã ép con lấy anh ý, vì bố đã bắt con phải theo cái nghề quỷ quái và tội lỗi này”, “Anh đã hủy hoại cuộc đời tôi”, “vì cô mà cuộc đời tôi ra như thế này”

Nói một cách khác, “chính anh/cô/cha/mẹ làm nên con ngày hôm nay, và tôi ghét chính cái hình ảnh này.”

Thử thách lớn nhất là nhận ra rằng chính những nỗi đau, những sự tổn thương của ta đương nhiên có ảnh hưởng lên cuộc đời của chúng ta. Nhưng việc hiện tại chúng ta là ai thì đó lại là vấn đề của chính chúng ta nhiều hơn là việc đổ lỗi cho người khác về cách hành xử của họ.

Trong cuộc sống có không ít ví dụ về cùng một hoàn cảnh nhưng lại tạo nên 2 số phận khác nhau. Ví dự, hai cậu con trai sinh ra trong một gia đình có ông bố nghiệm rượu. Cả hai cùng lớn lên trong căn nhà đó, nhưng một người thì trở nên một kẻ nghiện rượu, một người thì trở nên một bác sĩ. Khi phỏng vấn hai cậu con trai. Tại sao cậu lại trở nên một người như vậy? Và thật bất ngờ cả 2 cùng trả lời như nhau: “Với một ông bố nghiện rượu như vậy, thì tôi phải trở thành con người như vậy thôi.”

Đổ lỗi thì dễ – Tha thứ mới khó

Gục ngã rồi nằm im thì dễ – Gục ngã rồi lồm cồm bò dậy mới khó.

Không thay đổi suy nghĩ thì dễ – Rộng mở để chấp nhận cái mới mới khó

Ghen ghét thì dễ – Yêu thương kẻ ghét mình mới khó

Ôm lấy nỗi đau, hận thù thì dễ – Buông bỏ để thanh thản, tha thứ để có bình an nội tâm mới khó.

Tiếng anh có dùng cách chơi chữ rằng: Bản chữ cái của cuộc sống ngắn lắm: Nó bắt đầu từ B (Birth-Sự sinh vào cuộc đời) và kết thúc bằng D (Death – Cái chết). Và ở giữa B và D là C (Choice – chọn lựa). Cuộc sống ta sẽ thế nào là do chọn lựa của mình, không ai sống thay mình được ngày nào, cũng không ai đau khổ hay hạnh phúc hộ mình được ngày này. Vì vậy chọn lựa của ta sẽ quyết định cuộc đời của mình. Bạn chọn vui hay chọn buồn, bạn chọn ghét hay chọn yêu, bạn chọn thù hận hay tha thứ, Bạn chọn rối ren hay thanh thản bình an?


Tất cả tùy thuộc vào chọn lựa của bạn.
Hy vọng bạn sẽ chọn mỉm cười và yêu thương mãi mãi,

butchivuive